Showing posts with label Vấn đề ngành Y. Show all posts
Showing posts with label Vấn đề ngành Y. Show all posts

Wednesday, 23 March 2011

Những samurai của Việt Nam

Trong những ngày qua, khi nước Nhật gặp phải thảm họa kép động đất - sóng thần - nổ nhà máy điện hạt nhân, chúng ta đã được chứng kiến tình cảm của người VN đối với bạn bè. Người dân buồn bã, thậm chí xấu hổ khi thấy khoản tiền trợ giúp quá ít ỏi mà Chính Phủ đưa ra. Rồi một phong trào quyên góp ủng hộ nhân dân Nhật được phát động khắp cả nước. Trên thế giới mạng tràn ngập những lời chia xẻ đau thương và những lời động viên, khâm phục tinh thần chịu đựng, tính trách nhiệm và tính kỷ luật của người dân Nhật Bản. Những kỹ sư, những người thợ chấp nhận tiếp tục ở lại nơi có dò gỉ phóng xạ để quyết tâm cứu các nhà máy điện hạt nhân được tôn vinh là những samurai thời hiện đại. Tất cả những điều đó đều quá đúng với người Nhật.

Tuy nhiên, một số người lại liên hệ ngược để nói rằng người VN ta hoàn toàn không có những đức tính cao quý ấy. Họ nói cũng chẳng sai. Người VN ta hiện nay quá quen với thái độ chen lấn, tranh cướp, hành động ích kỷ nơi công cộng. Nhưng nếu nhớ lại thời kỳ chiến tranh có thể thấy người VN ta không thiếu các tấm gương hy sinh vì cộng đồng. Đó thực sự là cái thời "ra ngõ gặp anh hùng" vậy. Ngay cả trong những ngày bão lụt khủng khiếp ở miền Trung cũng có rất nhiều tấm gương về những con người cao thượng. Trong đại nạn thì không còn chỗ cho các toan tính nhỏ nhen.

Thế tại sao trong cuộc sống thường ngày ở nước ta lại có hiện tượng "ra ngõ gặp Chí Phèo" ? Câu chuyện em bé 9 tuổi người Nhật không nhận sự ưu ái cho riêng mình mà hy sinh vì sự công bằng làm cả thế giới xúc động và ngưỡng mộ. Nếu ở VN liệu em bé ấy có dám hành động như thế không ? Nếu nhìn thấy những người phân phát hàng cứu trợ tham ô phần nhiều cho gia đình mình, ưu tiên phân phát cho những người thân quen ... thì em bé ấy sẽ cảm thấy suy nghĩ như mình là "dở hơi", chờ đợi đến lượt mình thì chết đói trước khi trở thành người tốt. Người Nhật không tranh cướp vì họ có niềm tin rằng chính quyền sẽ công bằng và làm hết sức mình để cứu người dân.

Tôi muốn kể lại 1 câu chuyện về những samurai của Việt Nam ngày nay: Ai cũng biết cách đây 8 năm, một du khách Hongkong vào VN vô tình mang theo căn bệnh SARS chết người. Bệnh này gây kinh hoàng khi lây rất nhanh theo đường hô hấp qua tiếp xúc và người bị lây nhiễm hầu hết cũng tử vong rất nhanh. 4 bác sĩ và y tá có tiếp xúc với bệnh nhân đã bị lây nhiễm nhanh chóng hôn mê và tử vong sau vài ngày. Bộ Y tế VN và Tổ chức YTTG vào cuộc. Các thông tin được công khai: Đây là căn bệnh rất mới, thế giới không có kinh nghiệm gì, phác đồ ngăn chặn và điều trị được đưa ra  mang tính cấp cứu. Người dân cả Hà Nội sống trong căng thẳng với nguy cơ vô hình.

Viện Y học lâm sàng nhiệt đới là đơn vị được chỉ định làm đầu mối điều trị cho các bệnh nhân có dấu hiệu nhiễm bệnh. Lúc này, nếu có một nhân viên y tế nào của Viện quá lo sợ mà bỏ việc thì cũng là điều dễ hiểu, vì tính mạng cao hơn một suất việc làm. Nhưng trách nhiệm xã hội đang trên vai họ. Họ không làm việc thì xã hội trông chờ ai ? Sự thật là không có một nhân viên nào bỏ nhiệm sở. Qua câu chuyện này ta có thể thấy rõ người VN có tinh thần cao thế nào khi trách nhiệm thực sự đặt lên vai họ.

Vấn đề là có mấy khi chúng ta được gánh vác trách nhiệm :-))
Lúc bình thường thì các đồng chí quyền cao chức trọng và con cháu các đồng chí ấy nai lưng gánh hết các "trách nhiệm" rồi còn đâu. Trách gì mà người dân thấp cổ bé họng chẳng vô trách nhiệm.

Monday, 23 August 2010

Thầy thuốc của nhân dân

Tôi kể chuyện của mình cho những ai đã từng bị căn bệnh dị ứng hành hạ. Người ta thường bảo "ngứa ghẻ, hờn ghen", nhưng ngứa ghẻ chắc còn thua xa ngứa do dị ứng. Từ năm 1984 tôi bỗng dưng bị dị ứng mà không rõ nguyên nhân. Triệu chứng của những lần đầu tiên là xuất hiện các mảng mày đay (các mảng mẩn đỏ và ngứa) lớn trên toàn thân. Ban đầu khoảng 6 tháng tái phát 1 lần. Về sau bệnh của tôi cứ ngày càng nặng hơn, tần suất mắc cũng dày hơn. Lúc đỉnh điểm là vào những năm 1986 -1989, khi đó cứ khoảng 2 tháng tôi bị mắc 1 lần, mỗi lần mắc kéo dài khoảng 10 ngày. Đỉnh điểm của mỗi lần mắc là lúc toàn thân là các mảng mày đay lớn, mẩn đỏ như con tôm luộc, ngứa không thể chịu đựng nổi. Dị ứng ăn vào toàn bộ các nội tạng, nên lòng dạ nôn nao, đau bụng và tiêu chảy nhẹ. Phổi cũng bị dị ứng gây ho. Hai con mắt thì đỏ lừ như người mắc đau mắt đỏ.

Khi ấy đang là nhân viên của một bệnh viện lớn, nên tôi luôn được các bác sĩ trong bệnh viện nhiệt tình điều trị: chữa bệnh nhiều lần tại khoa Dị ứng miễn dịch lâm sàng, tại khoa Y học cổ truyền dân tộc, tiêm vitamin C liều cao ... nhưng bệnh không hề thuyên giảm mà cứ đúng 10 ngày thì tự khỏi. Đôi khi tôi tiêu cực nghĩ chắc số mình không sống lâu.

Năm 1996, khi đang làm việc tại Cty bất động sản TÔGI, một lần tôi phải đi vào Nghệ An để bảo vệ dự án xây dụng Khách sạn TÔGI Cửa Lò. Trước ngày đi tôi đã có những triệu chứng đầu tiên của một đợt dị ứng. Nhưng do công việc cần thiết tôi vẫn lên đường vào Nghệ An. Có lẽ do đi đường nên các triệu chứng phát triển nhanh hơn. Buổi tối hôm ấy tôi bị dị ứng đến đỉnh điểm, nghĩa là toàn thân và 2 con mắt đỏ rực, người ngợm nôn nao. Sáng hôm sau phải bảo vệ dự án rồi, làm thế nào bây giờ ? Tôi yêu cầu lái xe đưa đến Bệnh viện Việt Nam - Balan. Bác sĩ trực hôm ấy là một người đàn ông trông bé nhỏ, hiền lành và hơi quê. Ông khám xét, hỏi han kỹ lưỡng về bệnh sử và các phương pháp mà tôi đã được điều trị. Sau đó ông kê một đơn thuốc gồm nhiều thứ thuốc phải uống và tiêm ngay lập tức. Ra ngoài hiệu thuốc của Bênh viện mua thuốc hết có 12.900 đồng. Nhìn thấy quá nhiều thứ phải uống và tiêm, tôi hơi lo và bảo cậu lái xe vào cùng để "nhỡ có mệnh hệ gì". Trở lại phòng khám, ông bác sĩ trực tiếp tiêm cho tôi rồi lại đưa thuốc và rót nước yêu cầu tôi uống ngay trước mặt ông. Xong việc mà thấy chẳng làm sao, cảm động trước sự tận tình của vị thầy thuốc, theo thói quen của xã hội, tôi đưa 50.000 đồng biếu. Trong phòng khám không có bệnh nhân nào khác, nhưng ông vẫn quyết không nhận. Sợ ông cho là tiêu cực, tôi nói: "Anh khám cho em xong rồi, em chỉ bày tỏ lòng biết ơn thôi". Ông vẫn không nhận. Tôi nài nỉ, mãi sau ông bảo thế thì đưa cô y tá.

Lạ lùng thay, chỉ sau 2 tiếng đồng hồ, căn bệnh dị ứng của tôi hoàn toàn biến mất. Và từ đó tới nay tôi khỏi hẳn bệnh. Tôi vẫn giữ đơn thuốc đó, xin post lên đây để các bạn tham khảo.

Mãi tới năm 2004, tình cờ gặp một người công tác tại Bệnh viện VN-Balan, tôi kể lại câu chuyện và đưa đơn thuốc ấy ra hỏi. Người này sau khi nhìn đơn thuốc nói: "Anh gặp may quá đấy. Người chữa cho anh chính là Bác sĩ Thắng thầy thuốc nhân dân".

Bình Đỗ

Saturday, 1 May 2010

Sống bằng hoa hồng

Thứ Sáu, 02/04/2010, 06:51 (GMT+7)

Sống bằng hoa hồng

TT - Đến ngày 1-4, đã có 24 phản hồi các thông tin về chuyện bác sĩ nhận hoa hồng kê đơn thuốc. Trong đó có nhiều ý kiến từ những người trong ngành y.

Biết cũng không làm được gì

Tôi ra trường đến nay đã 15 năm, chưa nhiều lắm so với các đồng nghiệp nhưng cũng đủ để chiêm nghiệm về câu “sấm” truyền: “Nhất thế y, tam thế suy”. Chỉ ba năm sau khi ra trường vào làm việc ở TP.HCM, tôi đã nhận thấy việc đạo đức đi xuống của nhiều bác sĩ trong quá trình điều trị, trong đó có sự nở rộ của các công ty dược chi hoa hồng cho bác sĩ để được kê toa và tiêu thụ ưu tiên sản phẩm của mình!

Việc làm hết sức tự nhiên và cả hai bên đều nghĩ: “Chẳng có ai biết, mà biết cũng không làm được gì mình”. Một số bạn bè của tôi đã và đang là trình dược viên cho các công ty dược cũng thường xuyên tự hào về cách làm của họ trong các buổi nhậu với bạn bè. Rồi họ dần chỉ cho nhau các chiêu thức hay hơn, kín đáo hơn của các công ty khác.

Hiện nhiều thầy thuốc đang mới “tập làm bác sĩ” (ra trường khoảng năm năm) ở các tỉnh, quận vẫn tự hào: “Anh mà theo khoa sản hiện nay là hốt bạc, sao không làm? Tụi em làm khoa nội, ngoại tiền lương ở bệnh viện chỉ để nhậu một, hai bữa cho vui, còn sống chủ yếu bằng tiền hoa hồng của các công ty dược”. Hằng ngày điện thoại thường réo rắt những cuộc gọi đến từ các công ty dược và những lời hứa hẹn sau cùng là: “Thôi để tháng sau anh cố gắng kê thêm cho”, hay: “Ê! Xem lại thử, nhích lên chút xíu thì dễ làm ăn hơn đó”!

BS MINH (bsminh@...)

Bán đất, bán nhà mua thuốc

Cách đây 4-5 năm, mẹ tôi từ miền Tây lên TP.HCM khám bệnh và được bác sĩ chẩn đoán bị viêm gan C. Tôi đã lên Internet tìm hiểu và biết được bác sĩ (BS) điều trị cho mẹ tôi rất nổi tiếng trong lĩnh vực này. Mẹ tôi trị ở đó khoảng ba năm thì hết bệnh. Tiền thuốc rất nhiều. Mỗi đơn thuốc khoảng 18 triệu đồng. Mỗi tuần chích một ống thuốc, bốn ống hơn 16 triệu, cộng thêm thuốc viên uống kèm là gần 18 triệu đồng. BS đó kê toa và hướng dẫn mẹ tôi mua thuốc ở nhà thuốc gần bệnh viện. Thật ra thuốc này là do chồng BS đó mang lại. Vì mỗi lần hết thuốc thì nhà thuốc gọi điện thoại, tôi và mẹ tôi ngồi chờ, khoảng 15 phút thì chồng BS mang thuốc lại. Rất đông người mua thuốc loại này ở nhà thuốc đó.

Hầu hết bệnh nhân đều ở tỉnh lên. Trong ba năm đó, tôi thường ngồi chờ và nghe các bệnh nhân, gia đình họ nói chuyện với nhau. Đa số mọi người đều bán đất, bán nhà mới đủ tiền mua thuốc. Có người có con cháu ở nước ngoài nhưng lo cũng không nổi, phải bán nhà mới có tiền trị bệnh. Có nhiều người chỉ mua một ít thuốc, đợi khi có tiền mới lên tiếp. Tôi nhớ có lần có một bác kia là nông dân. Không đủ tiền mua thuốc, bác “ngây thơ” xin mua thiếu 1/4 toa, hứa lần sau lên sẽ trả. Chị bán thuốc (là chủ nhà thuốc) im lặng, tỏ vẻ thông cảm, nhưng chồng chị ta rất khó chịu, cười khinh và đuổi khéo bác kia ra.

Tôi không biết trong bao nhiêu năm trong nghề, người BS đó có biết được những chuyện như tôi vừa kể hay không. Hay cũng biết nhưng vì số tiền hoa hồng khổng lồ mà quên đi đạo đức và lương tâm của người thầy thuốc.

NGUYỄN T. (thanguyen@...)

Toa thuốc gấp 4 lần giá trị thực

Tôi từng làm cho một công ty dược, công ty tôi chuyên cung cấp implant khớp háng và khớp gối cũng như nhiều loại đinh, nẹp, ốc vít khác. Trong nghề này để một bộ implant tới được bệnh nhân, thường thì bệnh nhân phải chi số tiền gấp 4 lần giá trị thực của bộ implant đó. Trong đó khoảng 30-50% là chi cho bác sĩ trực tiếp đứng mổ, phần còn lại chi cho những người liên quan như trưởng khoa, giám đốc bệnh viện, tất nhiên dưới nhiều hình thức khác nhau.

Còn bác sĩ trực tiếp đứng mổ thì chi bằng tiền tươi. Có khi vừa rút găng ra là đưa tiền liền. Gặp bệnh nhân giàu có thì không sao, nhưng bệnh nhân nghèo thì thấy thật xót xa. Thiết nghĩ cần phải có cách nào làm giảm bớt tệ nạn này để các bệnh nhân nghèo đỡ vất vả phần nào.

hoangninh@...

Nguồn: http://tuoitre.vn/Ban-doc-viet/371440/Song-bang-hoa-hong.html

Nên kết thúc sứ mạng nhà thuốc bệnh viện

Thứ Ba, 27/04/2010, 03:02 (GMT+7)

Nên kết thúc sứ mạng nhà thuốc bệnh viện

Ngày xưa có ích

TT - Từ năm 1975 đến 1989 việc nhập, sản xuất, phân phối thuốc chỉ do Nhà nước thực hiện, số lượng nhập hạn chế, dựa chính vào thị trường các nước XHCN, sản xuất chỉ tập trung ở vài xí nghiệp trung ương hay địa phương, số lượng ít, đơn điệu.

Không có khám chữa bệnh tư, kinh phí bệnh viện (BV) công thiếu, chưa có chế độ thu viện phí bảo hiểm y tế (BHYT) để bổ sung thêm. Nhu cầu tăng, thiếu thuốc dẫn tới nhiều tiêu cực trong BV: thầy thuốc ra y lệnh, khoa dược không có cấp, người bệnh phải “chạy” lấy thuốc. Nhân viên y tế tại buồng bệnh trực tiếp bán thuốc riêng, giới thiệu đến nơi bán thuốc “chui”, tự đặt ra lệ là nếu không mua thuốc đó thì không cho dùng.

Người dân mua thuốc tại một nhà thuốc bệnh viện ở TP.HCM - Ảnh: T.T.D

Trong bối cảnh ấy, các BV lập ra nơi “nhượng lại thuốc”, rồi sau chuyển thành “quầy công đoàn”. Điều này tạo cho người bệnh có nơi mua tin cậy, kịp thời, giá không quá cao so với bên ngoài, góp phần xóa việc nhân viên y tế bán thuốc móc nối với nơi bán thuốc “chui”, lập lại trật tự, nâng cao y đức.

Do tiêu chí phục vụ đúng đắn, mang lại một số lợi ích, khá hợp lý nên dù chưa hợp pháp, các sở y tế vẫn cho hoạt động. Sau này, cùng với việc hình thành hệ thống nhà thuốc tư, các cơ sở này được hợp pháp hóa thành nhà thuốc BV. Đây là nơi kinh doanh, không còn giữ được các tiêu chí phục vụ như trước.

Không còn phù hợp

Từ năm 1989, việc nhập, sản xuất, phân phối thuốc có tư nhân tham gia. Thị trường thuốc mở rộng, phong phú với khoảng 12.000 biệt dược (2007), đáp ứng đủ nhu cầu. Thuốc mới, đặc biệt, nếu chưa nhập chính thức, BV vẫn có thể xin nhập chuyến. Tuyến dưới nếu có yêu cầu có điều kiện vẫn có thể đề nghị dùng một số thuốc thuộc tuyến trên.

Điều 49 khoản 1 Luật dược quy định: “Cơ sở khám chữa bệnh có trách nhiệm bảo đảm cung ứng đủ thuốc có chất lượng trong danh mục phục vụ nhu cầu cấp cứu, khám chữa bệnh tại cơ sở…”. Chỉ thị 05/2004/CT-BYT quy định: “Giám đốc BV... tổ chức đấu thầu mua thuốc chữa bệnh theo quy định của pháp luật...”.

Có thuốc, có các văn bản pháp luật điều chỉnh, BV có trách nhiệm và đủ khả năng sắm đủ thuốc, có chất lượng, giá cả phù hợp cho mọi đối tượng nội trú và cấp ngoại trú BHYT. Chỉ còn một bộ phận nhỏ chưa có thẻ BHYT phải mua thuốc ngoại trú…

Đối tượng không có thẻ BHYT phải mua thuốc ngoại trú không lớn, bệnh thường không nặng, nếu kê đơn đúng thì đơn không thể gồm quá nhiều loại, càng không thể có các loại khó kiếm, đắt tiền. Ngay nơi BV đóng, thậm chí chỉ cách BV vài bước chân, đã có hệ thống bán lẻ rộng khắp. Mạng lưới đó đủ sức cung cấp cho các đối tượng trên. Nên để cho người dân đến các nơi này lựa chọn thoải mái, không nhất thiết mua tại nhà thuốc BV với bao nhiêu vị nể, ràng buộc.

Không nên duy trì

Cùng với sự phát triển của xã hội, y học, trên thế giới từ lâu đã tách việc khám chữa bệnh và bán thuốc thành hai nơi riêng biệt nhằm chống chủ quan gây nhầm lẫn, tránh nhiều điều không hay (như ép người bệnh dùng nhiều thuốc, lấy giá cao…). Bộ Y tế nước ta quy định: phòng khám tư không được bán thuốc, nhà thuốc phải bán thuốc theo đơn. Giám đốc bệnh viện có chức năng điều hành việc khám chữa bệnh.

Sau đó, Bộ Y tế giao thêm cho giám đốc chức năng chịu trách nhiệm nhà thuốc BV. Như thế là không tách biệt theo tập quán quốc tế. Nếu muốn nhà thuốc có doanh số cao, có lãi, cải thiện đời sống (thậm chí có vụ lợi) thì giám đốc và nhân viên dưới quyền sẽ phân tâm, không tập trung cho khám chữa bệnh, rất có thể làm chưa đúng các điều luật về cung ứng thuốc.

Do không tách bạch như vậy nên nhà thuốc BV có một số thiếu sót kinh niên như: tìm cách buộc người bệnh nội trú mua thêm thuốc, tìm cách tăng giá thuốc lên cao hơn giá thị trường: Bộ Y tế có quy định thặng số bán lẻ cho nhà thuốc BV (từ 5-20% so với giá mua, tùy loại) nhưng nhà thuốc có thể tự do liên kết tạo nguồn (không cần đấu thầu) nên có thể thông đồng với nơi bán sỉ, nhập vào với giá cao (để hưởng hoa hồng).

Nếu chỉ kiểm tra hóa đơn mua vào - bán ra riêng của nhà thuốc thì không phát hiện được vi phạm về quy định thặng số bán lẻ. Nhưng nếu đem so sánh mới thấy giá bán lẻ của nhà thuốc BV cao hơn giá thị trường. Có nhà thuốc chẳng cần làm “thủ thuật” này, cứ mặc nhiên bán giá cao, không cấp hóa đơn, người bệnh vẫn phải mua (vì áp lực của nhân viên y tế từ buồng bệnh).

Dù con số công bố thấp hơn của các báo chí, thanh tra Bộ Y tế cũng cho biết giá bán lẻ tại một số nhà thuốc BV cao hơn giá thị trường khoảng 20% (kiểm tra tháng 8-2008), 13% (kiểm tra tháng 4-2010). Ngoài ra, còn có các thủ thuật như kê đơn không đúng quy chế, kê đơn ngoài danh mục, kê đơn quá nhiều loại thuốc…

Nếu BV giao cho công ty dược làm nhà thuốc BV cũng vậy. Công ty dược phải đấu thầu hay thương lượng để có điểm bán. Giá này bao gồm cả nhà cửa, vị trí đắc địa nên rất cao. Để có đủ tiền chi, công ty dược khoán cho nhân viên bán thuốc doanh số cao. Nhân viên bán móc nối với nhân viên y tế…

BV dùng đất, nhà, phương tiện, lương nhân viên bằng ngân sách nhà nước để làm nhà thuốc BV, không tính hoàn trả cho ngân sách, thế nhưng giá thuốc lại đắt. Như vậy là không phân minh giữa công - tư - tập thể.

Đến thời điểm này, duy trì loại hình nhà thuốc BV trong khuôn viên BV là không phù hợp.

HÀ THỦY PHƯỚC

Chiếm 70% doanh số bán lẻ

Gần đây một số cán bộ quản lý ngành dược cho biết doanh số nhà thuốc chiếm khoảng 70% doanh số bán lẻ trên thị trường. Con số 70% không đáng mừng mà đáng lo. Thứ nhất, theo báo cáo tổng kết dược (2008) cả nước có gần 40.000 quầy bán lẻ, hơn 9.000 nhà thuốc tư và 437 nhà thuốc bệnh viện.

Như vậy, nhà thuốc bệnh viện chỉ chiếm 0,9% tổng số điểm bán lẻ chung, chiếm 4,59% trong tổng số nhà thuốc mà doanh số chiếm tới 70% thì chứng tỏ “sự tập trung quá đáng” có thể nói là “độc quyền”, không đúng hướng xã hội hóa việc cung ứng thuốc.

Thứ hai, theo số liệu mới nhất vào năm 2010 do Cục Quản lý dược cung cấp thì chỉ có 0,7% mặt hàng tăng giá (14/2.000 mặt hàng khảo sát) mức tăng dưới 5%, chỉ số giá của nhóm thuốc và dịch vụ y tế là 1,03% so với chỉ số hàng tiêu dùng chung là 4,12%, tiếp tục đứng thứ 9/11 mặt hàng tiêu dùng trọng yếu. Thế nhưng theo thanh tra Bộ Y tế, có tới 20-30% các loại thuốc tại nhà thuốc bệnh viện có giá cao hơn thị trường 13-20%. Như thế việc quản lý giá thuốc hóa ra chỉ là quản lý giá bán buôn (?), còn giá lẻ vẫn bị thả nổi, trong khi chính giá lẻ ảnh hưởng trực tiếp đến người bệnh!


Nguồn: http://tuoitre.vn/Ban-doc-viet/375577/Nen-ket-thuc-su-mang-nha-thuoc-benh-vien.html

Monday, 22 March 2010

Hãng dược 'cầm tay' bác sĩ kê đơn

Thứ Hai, 22/03/2010, 08:07
Nguồn: http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=189428&ChannelID=2

>> Chiết khấu cho bác sĩ: Thanh tra Sở Y tế TPHCM vào cuộc

TP - Kết hợp với nhà thuốc, ăn chia với trình dược viên và kê toa thuốc tràn lan cho bệnh nhân… là một trong những chiêu mà bác sĩ vẫn thường làm để có được các khoản chiết khấu khổng lồ từ hãng dược.

Thuốc đến tay người bệnh bị đội giá lên nhiều lần do gánh quá nhiều loại chi phí bất hợp lý - Ảnh: L.N

Như thượng đế

Với kinh nghiệm hơn năm năm làm trình dược viên cho các hãng dược nước ngoài có văn phòng ở TPHCM nên Nguyễn Hà Anh chẳng lạ lẫm gì với các kiểu vòi để được chi hoa hồng của bác sĩ.

Theo trình dược viên Hà Anh, khi đến phòng khám gặp bác sĩ để giới thiệu các loại thuốc, cái mà bác sĩ cần nhất là quà tặng hoặc hàng mẫu và thông tin tỷ lệ chiết khấu.

“Có một số ít bác sĩ hỏi thăm về cơ chế tác dụng của thuốc nhưng không ít người hỏi chiết khấu bao nhiêu phần trăm” - Anh cho biết.

Lan Anh làm trình dược viên cho hãng dược A. của Ấn Độ cho rằng hàng loạt bệnh viện cấm bác sĩ tiếp trình dược viên nên nhiều trình dược viên tìm mọi cách để gặp cho bằng được bác sĩ.

“Cấm trong bệnh viện thì tụi em gặp bác sĩ ở quán cà phê, phòng mạch tư, có khi đóng vai người bệnh để vào gặp. Gặp cũng chủ yếu để đưa hàng mẫu và thông tin chiết khấu mà thôi"

Lan Anh nói

Theo Anh, nếu không chi đậm, bác sĩ sẽ không kê toa hoặc lấy thuốc của công ty mình, các công ty cạnh tranh sẽ thừa cơ nhảy vào thế chân ngay.

Một trình dược viên phụ trách nhóm hàng thuốc đặc trị của công ty S. của Mỹ có văn phòng tại TPHCM cho biết: “Nếu người bệnh xem bác sĩ là vị cứu tinh thì các công ty dược và trình dược viên xem bác sĩ hơn cả thượng đế ”. Một khi làm phật lòng bác sĩ đang sử dụng thuốc của công ty mình thì trình dược viên có thể bị đuổi việc.

Nhiều nhân viên các hãng dược nước ngoài có văn phòng đại diện hoặc nhà phân phối ở Việt Nam cho biết mỗi năm bác sĩ dùng thuốc, kê toa thuốc của công ty được đi du lịch nước ngoài miễn phí không dưới năm lần. Thậm chí có bác sĩ đòi đưa cả vợ con đi theo hãng dược cũng OK.

Đó là chưa kể bác sĩ còn được hưởng các khoản chiết khấu hàng chục đến hàng trăm triệu đồng tùy theo kê toa ít hoặc nhiều và quà cáp mỗi lần lễ tết.

Bỏ một lấy mười!

Một dược sĩ bào chế tên M. từng có nhiều năm làm việc ở một công ty dược liệu tại TPHCM cho biết, mỗi viên thuốc đến được tay người bệnh đã phải “gánh” không dưới năm loại chi phí, trong đó có chi phí tiếp thị, quảng cáo và hoa hồng cho bác sĩ.

Thậm chí, có một loại thuốc sau khi ra lò được nhập về Việt Nam có giá 500 đồng/viên, qua nhà phân phối và nhiều công đoạn khác, khi đến được tay người bệnh, đã bị đội lên hơn 10 nghìn đồng/viên.

Thực tế, theo dược sĩ này dù có chi hoa hồng cao cho bác sĩ thì các hãng dược cũng lời chán. Vì lẽ đó không ít hãng dược mạnh tay chi đậm cho bác sĩ với chiết khấu 30%.

Theo người này, việc chi đậm cho bác sĩ hãng dược chẳng mất gì bởi thực tế người bệnh đã gánh hết các chi phí.

Một giám đốc công ty TNHH cho biết, hãng dược bỏ ra một nhưng lấy lại mười. Ở những bác sĩ tiềm năng, có những tháng tiền thuốc mà họ kê toa cho bệnh nhân lên đến 1-2 tỷ đồng. Vì vậy chiết khấu lại cho những bác sĩ loại này vài trăm triệu chả là gì so với chi phí công ty dược bỏ ra”.

Còn trình dược viên Lan Anh thì cho biết: “Nhiều hãng dược không trực tiếp chiết khấu cho bác sĩ thì lách bằng cách tặng hàng mẫu là các loại thuốc mới, đắt. Sau khi tặng xong, bác sĩ bán lại cho nhà thuốc và lấy tiền- một hình thức nhận tiền không ai bắt bẻ được”.

Loạn

Để bác sĩ nhận hoa hồng từ các hãng dược, trình dược viên có nhiệm vụ lấy số liệu thuốc của công ty mình do bác sĩ kê toa từ khoa dược bệnh viện. Có thể bằng cách nhờ nhân viên tại mỗi khoa thống kê số lượng thuốc đã dùng của công ty.

Nhiều trình dược viên cho biết, vẫn thường lui tới nhà thuốc của bệnh viện mà thuốc của họ có bán trong đó, để xem toa thuốc của mình được bác sĩ kê có nhiều không, sau đó đối chiếu và trích hoa hồng cho bác sĩ.

Nhiều ý kiến cho rằng, tình trạng loạn kê đơn để hưởng hoa hồng của bác sĩ một phần có sự tiếp sức của bệnh viện khi việc bình bệnh án, bình toa thuốc hằng tháng để đánh giá lượng thuốc trên mỗi toa bị bỏ ngỏ.

Để có được chiết khấu từ các hãng dược, bác sĩ sẽ kê toa và yêu cầu bệnh nhân ra một số nhà thuốc “mối” của mình để mua.

Tại đây nhà thuốc có chức năng ghi lại toa thuốc có loại thuốc mà bác sĩ kê và hằng tháng thống kê lại, sau đó công ty dược sẽ chiết khấu phần trăm trên tổng giá trị mà người bệnh mua được.

Độc chiêu của bác sĩ

Một trình dược viên cho biết, bác sĩ H. ở Bệnh viện D. quận 3 TPHCM sau khi khám cho bệnh nhân, kê toa thuốc nhưng không ghi cách dùng rồi chỉ định cho bệnh nhân ra một nhà thuốc ở gần cổng bệnh viện để mua. Đến khi bệnh nhân trở lại để xác nhận mua thuốc đúng chỉ định và đúng nơi giới thiệu, ông này mới ghi liều dùng.

Đây là độc chiêu để bác sĩ đề phòng những bệnh nhân lạc khỏi vùng “làm ăn” của mình.

Lê Nguyễn

Saturday, 20 March 2010

Hãng dược chiết khấu cho bác sỹ - người nghèo kiệt quệ

Thứ Tư, 17/03/2010, 08:30
Nguồn: http://tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=188986&ChannelID=2

Hãng dược chiết khấu cho bác sỹ: Choáng!

TP - Mỗi tháng, có bác sĩ được hưởng chiết khấu hơn nửa tỷ đồng từ việc mua thuốc, và từ kê toa thuốc của các Cty dược cho bệnh nhân.

Bất chấp Luật dược nghiêm cấm hành vi trên, các Cty dược vẫn luồn lách để “chi đậm” cho bác sĩ, trong khi giá thuốc ngày một tăng cao, khiến bệnh nhân oằn vai chịu đựng.


Giá thuốc đặc trị leo thang, bệnh nhân ngày càng kiệt quệ.

Bác sỹ hái tiền

Nhìn vào bảng tổng kết doanh thu bán hàng tháng 7-2009 do nhân viên Cty dược phẩm S.P của Mỹ có văn phòng đại diện tại Việt Nam cung cấp, chúng tôi đã bị choáng khi biết chiết khấu của Cty này cho các bác sĩ từ 10-30% giá trị sản phẩm sử dụng.

Cty này bán hai loại thuốc đặc trị viêm gan siêu vi, là P. 50 và P.80, và có tiếng về việc “chi đậm” chiết khấu cho bác sĩ ở TPHCM. Nói về chiết khấu, các trình dược viên của Cty này luôn nhắc đến bác sĩ N.B.T đang công tác ở BV Đại học Y Dược TPHCM, có phòng mạch ở quận Gò Vấp.

Ông T. là bác sĩ chuyên về gan mật, dùng thuốc đặc trị của Cty này rất nhiều, nên Cty S.P. luôn ưu ái chiết khấu cho bác sĩ này đến 25% trên sản phẩm.

Chuyện các Cty dược chiết khấu cho bác sĩ không còn lạ lẫm ở Việt Nam. Tuy nhiên, theo những người có chức năng việc xử lý các trường hợp bác sĩ nhận chiết khấu hoa hồng là chuyện không tưởng, vì không thể “bắt tận tay day tận mặt” được.
Trong bảng tổng kết doanh thu bán hàng tháng 7-2009, phòng mạch bác sĩ T. đặt 300 lọ thuốc P.50 với giá 1,8 triệu đồng/lọ, và 525 lọ P.80 với giá 3 triệu đồng/lọ. Như vậy, bác sĩ này được chiết khấu với số tiền 528 triệu đồng.

Tài liệu chúng tôi có được cho thấy trong tháng 8-2009, chỉ riêng tại phòng mạch của bác sĩ T. đã có 612 lọ thuốc P.80 được sử dụng cho bệnh nhân, và chỉ riêng loại này Cty S.P. đã chiết khấu cho bác sĩ T. 459 triệu đồng.

Sau bác sĩ T., phải kể đến bác sĩ Đ.D.H., cũng làm ở BV Đại học Y Dược TPHCM. Theo tìm hiểu của PV Tiền Phong, trong tháng 8-2009, phòng mạch của bác sĩ H. được Cty S.P. chiết khấu 36 hộp P.50 và 54 lọ P. 80, tổng cộng số tiền chiết khấu mà bác sĩ H. có được là 226 triệu đồng.

Một trường hợp khác, riêng tháng 7-2009, bác sĩ T.Th. làm ở Trung tâm Medic TPHCM đã kê 87 lọ P.50 và 74 lọ P.80, qua đó bác sĩ Th. được hưởng chiết khấu 206 triệu đồng.

Trong khi đó, bác sĩ B.V.Đ - làm tại BV Chợ Rẫy, có phòng mạch ở đường Nguyễn Trãi, quận 1, cũng được xem là người hưởng “hoa hồng” cao chót vót từ Cty dược nói trên. Tháng 6-2009, “hoa hồng” của bác sỹ Đ. sơ sơ có 90 triệu đồng tháng 7, tăng vọt lên 207 triệu đồng, và tháng 8 là 126 triệu đồng…

Bệnh nhân méo mặt

Không chỉ bác sĩ ấm túi, lãnh đạo của Cty dược phẩm S.P. cũng ăn đủ theo nhờ chiết khấu thuốc cho bác sĩ.

Theo quy định của Cty S.P, chế độ chiết khấu 30% được áp dụng cho tất cả bác sĩ đối với sản phẩm thuốc điều trị gan. Tuy nhiên, khi áp dụng cho từng trường hợp cụ thể, lãnh đạo Cty lại “lách” khi cho bác sĩ nào dùng thuốc nhiều thì mức chiết khấu cao (20%), còn bác sĩ nào dùng ít thì mức chiết khấu thấp (10%).

Theo trình bày của các trình dược viên, mỗi tháng sản phẩm P.50 và P.80 của Cty S.P. tại TPHCM bán ra được khoảng 6 tỷ đồng, trong đó bán cho phòng mạch bác sĩ B.T là khoảng 1,5 tỷ đồng, còn lại khoảng 4,5 tỷ đồng bán cho các phòng mạch bác sĩ khác hoặc các nhà thuốc.

Nếu tính theo tỷ lệ ăn chia và quy định riêng của sếp đại diện của Cty này ở TPHCM thì ông sếp này “ăn” 10% từ thuốc bán cho phòng mạch bác sĩ T. và 20% từ các phòng mạch bác sĩ khác và nhà thuốc. Tính sơ sơ, mỗi tháng vị này cũng bỏ túi khoảng 1 tỷ đồng từ chiết khấu.

Trong khi đó, một bệnh nhân bị viêm gan siêu vi phải điều trị theo phác đồ mà các bác sĩ trên đưa ra tiêu tốn không dưới 12 triệu đồng/tháng. Nhiều bệnh nhân nghèo bị bệnh gan giai đoạn cuối đành nhắm mắt chịu chết, vì tiền thuốc quá cao, hoặc chạy vạy vay mượn, bán đất bán nhà, để được những lọ thuốc của Cty này, với hy vọng khỏi bệnh.

Đương nhiên, dù giàu hay nghèo, người bệnh chính là những thượng đế phải trả luôn tiền chiết khấu mà bác sĩ đã hưởng.

Lê Nguyễn

Friday, 12 March 2010

Chuyện hy hữu ở bệnh viện và vấn đề trách nhiệm người đứng đầu

Câu chuyện có thật, xảy ra cách nay đã 25 năm tại khoa ngoại một bệnh viện hàng đầu của Việt Nam: người bệnh thận bị đưa ra mổ dạ dày, còn người bệnh dạ dày suýt nữa bị mổ thận. Tóm tắt diễn biến như sau:

Khoa ngoại có 2 phòng mổ. Theo lịch sáng hôm đó sẽ có 2 bệnh nhân được mổ. Buổi sáng y tá vào phòng bệnh dẫn người bệnh thận vào phòng mổ. Sau khi chỉ phòng mổ cho người bệnh, cô y tá vào dẫn tiếp người bệnh dạ dày. Cô y tá không ngờ khi cô quay ra thì người bệnh thận chợt nhớ ra mình chưa đi tiểu nên thay vì vào phòng mổ, ông ta đi tìm nhà vệ sinh. Khi cô y tá dẫn người bệnh thứ hai tới, cô bảo người bệnh thấy phòng nào còn trống thì vào, rồi bỏ đi. Người bệnh dạ dày thấy cả 2 phòng mổ đều trống thì tùy chọn vào 1 phòng và nằm lên giường mổ. Người bệnh thận sau khi đi vệ sinh quay lại, thấy 1 phòng đã có người nằm thì vào phòng còn lại và cũng nằm lên giường mổ chờ.

Sau buổi giao ban đầu giờ 2 êkíp mổ tới làm việc. Mỗi êkíp gồm 3 người: bác sĩ phẫu thuật, y sĩ gây mê và y tá phụ mổ. Cả hai êkip vô tư tiến hành gây mê và mở thành bụng người bệnh. Lúc đó họ mới tá hỏa khi thấy người bệnh dạ dày thì dạ dày vẫn tốt, và cũng tình thế đó với người bệnh thận. Là các bác sĩ có tay nghề tốt, họ nhanh chóng quyết định khâu đóng thành bụng người bệnh chờ lần mổ sau.

Sự việc trở nên nghiêm trọng hơn khi người bệnh thận suýt bị mổ nhầm dạ dày là ông già trên 70 tuổi. Ông ta phải chịu oan một cuộc phẫu thuật.

Một hội đồng xét kỷ luật của bệnh viện được thành lập để xem xét khuyết điểm của 2 êkip mổ.

Vậy tại sao có thể xảy ra tai nạn hy hữu này ? Thực ra các quy định của ngành y tế rất chặt chẽ, trong đó có các qui định về "5 TRA, 3 ĐỐI" (Tức là 5 điều cần kiểm tra và 3 điều cần đối chiếu). Ví dụ, khi y tá dẫn người bệnh đến phòng mổ thì, dù biết chắc đó là người mình cần dẫn, vẫn cần tiến hành kiểm tra lại tên, tuổi, ngày vào viện ... của đối tượng. Cũng y như thế, y sĩ gây mê cũng phải làm đúng các thủ tục đối chiếu trước khi gây mê, bác sĩ phẫu thuật lại cần đối chiếu lần nữa trước khi bắt đấu ca mổ.

Thực ra con người ai cũng có thể có lúc sai sót. Các qui định của ngành y tế là để hạn chế đến mức thấp nhất các sai sót nghiệp vụ, vì ngành này lên quan đến tính mạng con người.

Nguyên nhân nào đã dẫn đến việc trong 1 buổi sáng cùng lúc có tới 7 người bỏ qua khâu đối chiếu người bệnh và hồ sơ bệnh án ? Theo tôi nghĩ, đó là do lãnh đạo khoa ngoại đã rất lâu buông lỏng việc quản lý, đôn đốc nhân viên thực hiện đúng các qui định.

Vậy ai là người trước tiên cần phải chịu án kỷ luật ? Tất nhiên đó là ông trưởng khoa. Đúng ra ông ta xứng đáng bị cách chức vì không làm tròn nhiệm vụ quản lý. Nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra ở các nước tiên tiến. Còn đây là đất nước Việt Nam ta. Một sự thật nữa là chính ông trưởng khoa khi đó lại ung dung ngồi trong hội đồng kỷ luật để phán xét các nhân viên của mình. Khi có người hỏi ông tại sao qui chế "5 TRA, 3 ĐỐI" bị buông lỏng thế, ông trả lời: "Đâu có, các qui định đều rất rõ ràng". Thế mới biết làm quan sướng thật; có quyền, có lợi, có thế, nhưng không phải chịu trách nhiệm gì cả.