Ký hiệu
|
Thực trạng lỗi
|
Lời khuyên
|
E01
|
Nguồn pin yếu
|
Thay pin mới (chú ý kiểm tra điện thế pin)
|
E10 hoặc E48
|
Không hiển thị kết quả
|
1. Tắt máy bắng cách nhấn và giữ phím On/Off trong 2 giây.
2. Bật lại máy. 3. Thực hiện lại xét nghiệm.
|
E11
|
Lỗi khay đặt
que thử
|
1. Kiểm tra
khay. Nhẹ nhàng kéo khay ra rồi đẩy khay vào lại. 2. Kiểm tra xem cáp nguồn
tiếp xúc có tốt không.
|
E23
|
Nguồn pin yếu
|
Thay pin mới (chú ý kiểm tra điện thế pin)
|
E24
|
Máy in hết giấy
|
Thay cuộn giấy mới
|
E25
E64 hoặc
E65
|
Lỗi vệt trắng kiểm chuẩn trên khay (Failure of automatic calibration)
|
Làm sạch vệt trắng kiểm chuẩn
|
E27
|
Lỗi cài đặt
|
Tắt máy, rồi bật lại
|
E28
|
Lỗi máy in
|
Mở nắp đậy máy in và đặt lại lẫy giữ giấy đúng vị trí.
|
E50
|
Lỗi que thử
|
1. Kiểm tra lại xem đã cài đặt đúng tên loại que thử đang
sử dụng chưa.
2. Đối với các
model đời sau:
+ CLINITEK Status®+ version 2.0 hoặc cao hơn
+ CLINITEK Status® đã được nâng cấp với phần mềm V2.0 hoặc cao hơn + CLINITEK Status® Connect System
thì máy chỉ
chấp nhận sử dụng que thử do chính hãng SIEMENS sản xuất. Tham khảo thêm tại đây.
|
E52
|
Lỗi barcode
|
Làm lại xét nghiệm với cassette của SIEMENS.
|
E53, E54
|
Bạn sử dụng que thử, nhưng máy lại nhận biết rằng đang sử
dụng cassette
|
Thực hiện lại xét nghiệm với lựa chọn sử dụng que thử.
|
E57
|
Máy không nhận thấy có que thử, hoặc cassette
|
Kiểm tra lại xem đã đặt que thử, hoặc cassette trên khay
hay chưa.
|
E58, E59
|
Lỗi đặt que thử không đúng vị trí
|
1. Kiểm tra xem que thử đã đặt
đúng vị trí ở trên khay chưa.
2. Nếu vẫn thấy lỗi này xuất
hiện thì kiểm tra vệt trắng nhỏ ở đầu khay có bị hư hại không.
|
E60
|
Que thử bị nghiêng
|
Kiểm tra xem que thử đã đặt đúng
vị trí ở trên khay chưa.
|
E61
|
Que thử khô
|
Có thể bạn quên chưa nhúng que
thử vào mẫu nước tiểu.
|
E63
|
Lỗi que thử
|
Kiểm tra xem que thử đã đặt đúng
vị trí ở trên khay chưa.
|
E67 hoặc
E68
|
Không đủ mẫu thử
|
Kiểm tra xem bạn đã đưa đủ lượng
mẫu thử vào cassette chưa.
|
E02
|
Máy không tự chuẩn được
|
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
|
E12
|
Lỗi bộ phận LED
|
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
|
E20
|
Lỗi đồng hồ trong máy
|
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
|
E60
|
Lỗi bộ phận quang học
|
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
|
E03, E04,
E05, E06,
E07, E08,
E21, E22,
E90, E91,
E92 or E93
|
Lỗi phần mềm
|
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
|
Sunday, 16 September 2012
CLINITEK STATUS - Ký hiệu báo lỗi và những lời khuyên hữu ích.
Wednesday, 4 July 2012
Sử dụng máy CLINITEK Status®+ với que thử không chính hãng
Miếng dán này sẽ kích hoạt chế độ kiểm tra tự động khi được dùng trên các đời máy:
+ CLINITEK Status® đã được nâng cấp với phần mềm V2.0 hoặc cao hơn
+ CLINITEK Status® Connect System
Tại Việt Nam, tính năng này sẽ gây phiền hà cho các phòng xét nghiệm đã quen sử dụng các loại que thử khác Multistix. Để khắc phục, bạn có thể đặt lại ngày tháng trên máy sớm hơn ngày 11/7/2011 (chẳng hạn luôn đặt là năm 2010).
Đ.Q.Bình
Tuesday, 22 May 2012
Văn hóa dân gian Thái - Mèo
Các cô gái Thái quả thật đẹp, đúng như lời đồn với làn da trắng muốt và dáng đi uyển chuyển. Âm nhạc nền chỉ sơ sài là chiếc casette nhỏ xíu, các vũ công hình như cũng chỉ là nghiệp dư, trang điểm đơn giản, thế mà sao xem họ múa lại thấy đẹp đến thế. Tôi có cảm tưởng như họ sinh ra chỉ là để múa hát. Tiếng nhạc như không xuất phát từ chiếc casette nhỏ kia mà như vang lên từ động tác múa tay, xòe quạt của các nàng tiên.
Điệu múa của các chàng trai cô gái H'mông chất phác hơn. Các động tác múa như mô phỏng, cách điệu từ cuộc sống lao động và sinh hoạt của họ: động tác cuốc đất, gieo hạt, động tác thổi khèn, uống rượu và say sưa. Tất cả được cách điệu thành các điệu múa rất đẹp, rất đáng yêu.
Lân la hỏi chuyện cô gái Thái, tôi rất ngạc nhiên khi biết con em dân tộc Thái cũng phải học chương trình phổ thông chung như tất cả các học sinh trong cả nước. Họ không được học tiếng Thái. Thế là ngôn ngữ của dân tộc Thái chỉ được dạy truyền miệng trong gia đình. Chợt tôi cảm thấy tiếc cho họ. Nước Việt Nam có 54 dân tộc anh em, phải làm sao giữ gìn và phát huy được tinh hoa văn hóa của tất cả các dân tộc ấy. Mà văn hóa thì gắn liền với ngôn ngữ. Ngôn ngữ mà không được ghi chép, truyền bá, kế thừa thì văn hóa làm sao phát triển được.
Nhớ ngày còn học phổ thông, trong sách giáo khoa có bài thơ rất hay:
EM LÀ CON GÁI CHÂU YÊN
( Cầm giang sưu tầm và dịch )
Rừng Châu Yên có nhiều cây khế,
Suối Châu Yên có lắm tai chua
Có nhiều cái mỏ thật to
Nhưng con gái Châu Yên không chua, không chát
Ngọt ngào như tiếng cười câu hát
Giỏi đánh cồng, ham xoè quạt,
Thích gội đầu lá xả, tóc như rêu,
Tuesday, 27 March 2012
Ăn cơm chay
Gần đây thiên hạ có mốt chuộng cơm chay. Các nhà hàng đặc sản cơm chay đã đành, các nhà chùa cũng mở dịch vụ bán cơm chay. Cơm chay nhưng thực đơn lại đầy đủ các món như cá rán, gà quay, nem cua bể, giò lụa ...
Nghĩ cũng lạ. Nhà chùa thường khuyên các phật tử thỉnh thoảng nên ăn chay để tu dưỡng tinh thần. Khi ăn chay là người ta muốn kỵ sát sinh. Cơm chay đúng nghĩa chỉ toàn các món rau quả nhưng được chế biến và bày biện khéo léo làm người ăn vẫn cảm thấy ngon miệng. Sau bữa ăn đầu óc và bụng dạ đều nhẹ nhõm.
Thế còn ăn cỗ chay kiểu ngày nay thì thế nào ? Bề ngoài thì ăn rau quả, còn trong tinh thần thì đang rau ráu nhậu thịt cá gà lợn đủ các loại. Thế thì mồm miệng chay mà tâm hồn vẫn tục.
Lại nhớ trước kia có lần tôi thử điều tra xã hội học bằng cách phỏng vấn nhiều chị em phụ nữ về vấn đề ngoại tình. Tôi nêu câu hỏi thứ nhất:
- Nếu biết chắc chồng mình lăng nhăng với một người phụ nữ khác thì bạn cảm thấy thế nào ?
Nhiều người trả lời rắng cay cú lắm, khó chịu lắm, chuyện qua rồi thì cũng còn ám ảnh nhiều năm.
Tôi nêu giả tưởng thứ hai:
- Nếu chồng bạn rất yêu một người phụ nữ khác, nhưng anh ta là người nghiêm túc, kìm nén tình cảm ở trong lòng. Tuy thế anh ta vẫn ngày đêm tơ tưởng về người phụ nữ ấy ?
Nghe đến đoạn này thì không ai chịu nổi. Chị em ai cũng bảo là chuyện trót ngoại tình xong thôi thì còn có thế chấp nhận, chứ ngoại tình tư tưởng thế này thì dứt khoát không chịu được.
À ! Thì ra là thế. Vì vậy, thưa các bạn nam giới. Các bạn hãy lựa chọn trường hợp thứ nhất. Như thế cũng tốt rồi.
BĐ
Sunday, 20 November 2011
Liệt sỹ Nguyễn Văn Mao - người anh hùng đã để lại "Dáng đứng Việt Nam"
Hôm nay, người chiến sỹ của LAX không còn vô danh nữa. Theo nhà văn Đinh Phong, anh giải phóng quân đó chính là anh Nguyễn Văn Mao, quê ở xã Vĩnh Lộc, huyện Bình Chánh, Tp Hồ Chí Minh, khi ở lại yểm hộ, chặn đường cho đồng đội rút ra khỏi sân bay, rồi hy sinh là Trung đội phó trung đội trinh sát thuộc tiểu đoàn 6 - Bình Tiên, tiểu đoàn từng 3 lần nhận danh hiệu Anh hùng LLVT. Liệt sỹ Nguyễn Văn Mao cũng đã được hoàn thiện hồ sơ để truy tặng danh hiệu Anh hùng. Cả hai - nhân vật trữ tình và thi sỹ, đều đang “thành tên đất nước”.
Friday, 3 June 2011
Những vần thơ tá lả
TẠI SAO ĐAM MÊ:Thời gian chạy nhanh như chó đuổi
Ngoảnh lại đã mùa thu cuộc đời
Thèm những đam mê thời cháy bỏng
Chỉ còn một cách ngồi chơi
TRỐNG VẮNG:
Thế giới thì sôi động.
Sao xung quanh lặng im ?
Hay lòng ta băng giá ?
Hay bạn bè lãng quên ?
LÝ SỰ:
Đâu phải súng gươm mới tạo anh hùng
Ta vẫn gọi nhau là tứ cường đấy nhé
Đầy bản lĩnh lại trăm mưu ngàn kế
Ta là đối phương nhưng chung một chiến hào
TỰ GIỄU:
Cứ ngỡ mình sánh ngang Tôn Tử
Bốn chàng trai với đức cạn tài nông
Cùng chau mày bài binh bố trận
Để tối về vợ phạt nằm không
VẪN DẤN THÂN: (sưu tầm)
Những lúc say sưa cũng muốn chừa
Muốn chừa, nhưng tính lại hay ưa
Hay ưa, nhưng tính không chừa được
Chừa được, nhưng cũng chẳng muốn chừa.
(BĐ, sáng tác và sưu tầm)
Monday, 18 April 2011
Bài thơ "Thịt chó bảy món"
Em còn cầy tơ lắm
Lá mơ, thêm bát mắm
Xoá khoảng cách thời gian
Luộc, nhựa mận, lòng, gan
Bát tiết canh nóng hổi
Vài ba chai uống vội
Thấy đất trời ngả nghiêng
CK
Wednesday, 23 March 2011
Những samurai của Việt Nam
Tuy nhiên, một số người lại liên hệ ngược để nói rằng người VN ta hoàn toàn không có những đức tính cao quý ấy. Họ nói cũng chẳng sai. Người VN ta hiện nay quá quen với thái độ chen lấn, tranh cướp, hành động ích kỷ nơi công cộng. Nhưng nếu nhớ lại thời kỳ chiến tranh có thể thấy người VN ta không thiếu các tấm gương hy sinh vì cộng đồng. Đó thực sự là cái thời "ra ngõ gặp anh hùng" vậy. Ngay cả trong những ngày bão lụt khủng khiếp ở miền Trung cũng có rất nhiều tấm gương về những con người cao thượng. Trong đại nạn thì không còn chỗ cho các toan tính nhỏ nhen.
Thế tại sao trong cuộc sống thường ngày ở nước ta lại có hiện tượng "ra ngõ gặp Chí Phèo" ? Câu chuyện em bé 9 tuổi người Nhật không nhận sự ưu ái cho riêng mình mà hy sinh vì sự công bằng làm cả thế giới xúc động và ngưỡng mộ. Nếu ở VN liệu em bé ấy có dám hành động như thế không ? Nếu nhìn thấy những người phân phát hàng cứu trợ tham ô phần nhiều cho gia đình mình, ưu tiên phân phát cho những người thân quen ... thì em bé ấy sẽ cảm thấy suy nghĩ như mình là "dở hơi", chờ đợi đến lượt mình thì chết đói trước khi trở thành người tốt. Người Nhật không tranh cướp vì họ có niềm tin rằng chính quyền sẽ công bằng và làm hết sức mình để cứu người dân.
Tôi muốn kể lại 1 câu chuyện về những samurai của Việt Nam ngày nay: Ai cũng biết cách đây 8 năm, một du khách Hongkong vào VN vô tình mang theo căn bệnh SARS chết người. Bệnh này gây kinh hoàng khi lây rất nhanh theo đường hô hấp qua tiếp xúc và người bị lây nhiễm hầu hết cũng tử vong rất nhanh. 4 bác sĩ và y tá có tiếp xúc với bệnh nhân đã bị lây nhiễm nhanh chóng hôn mê và tử vong sau vài ngày. Bộ Y tế VN và Tổ chức YTTG vào cuộc. Các thông tin được công khai: Đây là căn bệnh rất mới, thế giới không có kinh nghiệm gì, phác đồ ngăn chặn và điều trị được đưa ra mang tính cấp cứu. Người dân cả Hà Nội sống trong căng thẳng với nguy cơ vô hình.
Viện Y học lâm sàng nhiệt đới là đơn vị được chỉ định làm đầu mối điều trị cho các bệnh nhân có dấu hiệu nhiễm bệnh. Lúc này, nếu có một nhân viên y tế nào của Viện quá lo sợ mà bỏ việc thì cũng là điều dễ hiểu, vì tính mạng cao hơn một suất việc làm. Nhưng trách nhiệm xã hội đang trên vai họ. Họ không làm việc thì xã hội trông chờ ai ? Sự thật là không có một nhân viên nào bỏ nhiệm sở. Qua câu chuyện này ta có thể thấy rõ người VN có tinh thần cao thế nào khi trách nhiệm thực sự đặt lên vai họ.
Vấn đề là có mấy khi chúng ta được gánh vác trách nhiệm :-))
Lúc bình thường thì các đồng chí quyền cao chức trọng và con cháu các đồng chí ấy nai lưng gánh hết các "trách nhiệm" rồi còn đâu. Trách gì mà người dân thấp cổ bé họng chẳng vô trách nhiệm.
BĐ
Saturday, 19 February 2011
Không được phép tạo ra một linh vật lai căng
Người VN, dù có tín ngưỡng hay không, thì ai cũng công nhận rằng Rùa Hồ Gươm là biểu tượng linh thiêng của quốc gia. Vì thế mà dân ta tôn kính gọi là Cụ Rùa. Cụ Rùa Hồ Gươm là biểu tượng của ý chí độc lập tự cường của dân tộc. Vua Lê được Trời ban gươm báu để đánh giặc còn có ý nghĩa là Trời phật luôn che chở dân tộc ta trong mọi lúc gian nguy. Khi Đất nước thái bình thì Trời đòi lại gươm báu, vì gươm giáo chỉ được phép dùng để chống giặc ngoại xâm, không bao giờ được phép dùng để đàn áp nhân dân. Câu chuyện đòi gươm báu vì thế mà mang ý nghĩa nhân văn cao cả.
| Hàng trăm người dân vây quanh Hồ Gươm để chiêm ngưỡng Cụ Rùa |
Thursday, 17 February 2011
Một người trung hoa tàn tật
Wednesday, 12 January 2011
Lập nghiệp và làm giầu phải bắt đầu bằng lao động
Wednesday, 29 December 2010
Vô sinh ở Việt Nam tăng báo động
- Tiến sĩ Nguyễn Viết Tiến, Thứ trưởng Bộ Y tế, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản TW cho biết, tỉ lệ vô sinh ở Việt Nam đáng báo động là 8% dân số.
Theo tiến sĩ Tiến, nguyên nhân của tình trạng vô sinh ngày càng gia tăng ở Việt Nam phần nhiều do ô nhiễm môi trường, chất độc hại trong thức ăn, lối sống không lành mạnh như: quan hệ tình dục bừa bãi, lạm dụng các chất kích thích, kết hôn quá muộn.
Trong buổi hội thảo những vướng mắc trong điều trị vô sinh mới được tổ chức gần đây, ông Tiến nói rõ, để chữa vô sinh, điều cần nhất là phải đồng vợ, thuận chồng, và cả hai cùng phải kiên trì, vì thời gian điều trị có khi kéo dài nhiều năm.
Sunday, 12 December 2010
Đừng nên bắt chước người Thái
Đến với Thái lan, tôi thích thú ngắm những ngôi chùa vàng rực rỡ và vô cùng ấn tượng với cách chắp tay chào rất khiêm nhường của người Thái. Tôi học ngay cách chào này và đến bây giờ vẫn thấy nó vô cùng tự nhiên và là cách chào đẹp nhất thế giới. Một điều lạ lùng tôi nhận thấy là ở Thailand người ta treo quá nhiều ảnh của Đức Vua. Sở dĩ thấy lạ, vì ở các nước XHCN ngày xưa cũng đã có thời mà chủ nghĩa sùng bái cá nhân lên tới cao trào, nước nào cũng có một ''lãnh tụ vĩ đại''.
Tìm hiểu về xã hội Thailand, tôi mới biết Đức Vua và Hoàng gia Thái thường không tham gia chính trị, không cai trị đất nước mà chỉ mang ý nghĩa là biểu tượng của dân tộc. Đức Vua là mẫu mực về con người và lối sống (người Thái thường tự hào v/v ngài giỏi nhiều ngoại ngữ và có tài sáng tác âm nhạc), và Ngài thường chủ trì những dự án phúc lợi xã hội. Đức vua rất yêu nhân dân và nhân dân Thái cũng rất kính yêu Ngài. Đó là chuyện của người Thái. Riêng tôi trộm nghĩ, nếu một người ở trong cuộc sống cung đình sung sướng, chẳng phải lo toan cơm áo gao tiền gì cả, thì chắc ai cũng không quá khó để trở thành người tốt và yêu nhân dân.
Nhưng, tình yêu là chuyện riêng tư, không nên phô trương ra bên ngoài. Năm 2000 tôi lại có dịp được đi Ctác sang Thái. Năm ấy, trong 1 buổi dạ tiệc anh bạn người Thái khoe rằng Đức Vua Thailand đã trị vì được 60 năm (đến nay đã là 70 năm) thì một đồng nghiệp người Hàn Quốc bình luận cụt lủn: "Chắc là con ông ta sẽ lập kỷ lục về thời gian trị vì ngắn nhất''.
Quay lại chuyện bóng đá, tôi lại nhớ tới lần SEAGAME 22 được tổ chức tại VN. Năm ấy VN nổi như cồn với lứa cầu thủ trẻ tài năng, mà điển hình là Văn Quyến, Hữu Thắng, Quốc Vượng, Tài Em ... Trong trận chung kết đội U23 Thái đã thắng U23 Việt Nam 2-1 bằng bàn thắng trong hiệp phụ. Vốn không phải là fan cuồng của bất cứ môn gì, tôi thầm mến mộ tài năng và bản lĩnh của các cầu thủ trẻ Thái. Tuy vậy, khi thấy họ ăn mừng bằng cách trương ảnh Đức Vua Thái lên giữa sân vận động Mỹ Đình thì tôi lại thấy gai người, thấy vô cùng phản cảm, vì đây là đất Việt Nam. "Sông núi nước Nam vua Nam ở'', chẳng lẽ các quan chức bóng đá Thái không hiểu. Nếu hiểu thì tại sao họ lại cho phép các cầu thủ Thái làm điều đó. Thứ hai nữa, thể thao là thể thao, không phải là chính trị. Khi chiến thắng thì tôn vinh lãnh tụ, còn khi thất bại thì sao ?
Gần đây, các cổ động viên VN cũng bắt chước, mang ảnh Cụ Hồ ra sân vận động. Theo tôi đây cũng là việc cần suy nghĩ xem "Nên hay không nên ?''. Hãy để thể thao là ngày hội đoàn kết giữa các dân tộc.
BĐ
Saturday, 13 November 2010
Một “học giả” Trung Quốc ngang nhiên hăm dọa dân tộc Việt Nam tại Sài Gòn.
Lời dẫn,
Tại Hội thảo về Biển Đông được tổ chức tại Sài Gòn (11/11/2010), phóng viên Tuần Việt Nam Huỳnh Phan có phỏng vấn Tiến sĩ Vương Hàn Lĩnh đến từ Viện Luật pháp Quốc tế, thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc (Bắc Kinh). Ông Tiến sỹ này đã ngang nhiên hăm dọa dân tộc Việt Nam. Đây là lời bình của tôi sau khi đọc bài phỏng vấn này, nhất là trên Blog Nguyễn Xuân Diện anh Hai Xe Ôm đã đề nghị trục xuất ngay ông này ra khỏi Việt Nam.
Không nên trục xuất "TS Vương Hàn Lĩnh"
ra khỏi Việt Nam
Ông “học giả” Vương Hàn Lĩnh này thật ra chỉ là một thứ sản phẩm hiện đại (và rẻ tiền) của nền lý luận tuyên giáo Trung Quốc. Các ông quan văn người Tàu thời hiện đại này đã phải qua nhiều thế hệ, nhiều năm, từ 1949 đến hôm nay, học tập, ngậm nhắm bài học vỡ lòng của chủ nghĩa bành trướng. Ta biết học thuyết “Chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung quốc” sau thời Đặng Tiểu Bình chỉ còn cái đuôi màu vàng Trung Quốc nước lớn. Khi Vương Hàn Lĩnh đã mạnh miệng tuyên bố:
- “Nên nhớ rằng cho đến năm 1885, Việt Nam vẫn là thuộc quốc của Trung Quốc” ,
ông ta đã hé mở cho người Việt chúng ta biết não trạng thật sự của cái gọi là “màu sắc Trung Quốc”.
Lời tự thú này cũng là lời tự cáo giác hùng hồn về chủ nghĩa đại Hán thời nay, một thứ chủ nghĩa thực dân mới không hơn không kém. Đức Quốc xã Nazi, tác giả tội ác diệt chủng tại Châu Âu thời thế giới chiến tranh thứ II (1939-1945) cũng bắt đầu bằng cách suy nghĩ như vậy. Trước khi gây chiến, Hitler đã thản nhiên tuyên bố Ba Lan, Tiệp Khắc, một phẩn lãnh thổ Pháp, Bỉ là lãnh thổ cũ của mình…
Nay Trung Quốc có pha thêm chút Á đông kiểu Tần Thủy Hoàng thâm sâu, độc địa bội phần. Vị “tiến sỹ học giả” người Trung Quốc của chúng ta còn không tiếc lời trực tiếp hăm dọa dân tộc chúng ta một cách vô cùng ngang ngược:
- “Tôi muốn nhắc lại nếu không chọn cách giải quyết như tôi vừa nêu, các anh sẽ phải hứng chịu các xung đột bằng vũ lực, hoặc thậm chí chiến tranh. Điều này không hề tốt cho tương lai”.
Nhà “học giả” này có lẽ chưa đọc trang lịch sử chân thật nào về mối tương quan Việt Trung trong quá khứ, ngay cả mới đây năm 1979. Ông ta chỉ học tập bài học bá quyền, những suy diễn méo mó về lịch sử của chính quyền toàn trị Trung Hoa hiện đại ngày đêm thêu dệt, bắt đầu bằng chính lãnh tụ Mao Trạch Đông. Tôi có nhiều tiếp xúc với giới sinh viên trẻ Trung Quốc sang Châu Âu du học. Số đông họ là như vậy. Họ nào biết đến những sự kiện lịch sử, những thất bại, những bài học cay đắng, nhục nhã mà chính dân tộc Hán phải lĩnh hội khi cố tình gây ra xung đột với Việt Nam, buộc Việt Nam phải tự vệ cứu nước.
Cứ nghe những lời tuyên bố gần đây của các đại diện ngoại giao Trung Quốc thì rõ. Họ được đào tạo từ một lò như vậy.
Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Trung Quốc tại Việt Nam Tôn Quốc Tường (7 tháng Giêng 2010 tại Hà Nội) đã thách thức cả dân tộc Việt :
- “Hợp tác (với Trung Quốc) sẽ phát triển, (Việt Nam) đấu tranh sẽ thất bại”.
Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì (ngày 25 tháng bảy 2010 tại Hà Nội sau khi nghe lời phát biểu có lý có tình của ngoại trưởng Hilary Clinton về Biển Đông) đã thốt lên theo phản xạ giữa nghị trường:
- “Các anh là nước nhỏ, Trung Quốc là nước lớn”.
Thú thật, cả đời tôi chưa bao giờ nghe được những lời lẽ ngoại giao trịch thượng, ngạo mạn và ngang ngược như vậy! Sống trong thế kỷ 21 mà nghe họ tôi có cảm tưởng đang ở thời Trung cỗ tại Châu Âu hay thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu: Cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, lấy thịt đè người… Vậy mà Trung Quốc ngày nay, quá say sưa với những thành quả kinh tế, muốn trở thành siêu cường toàn cầu !
Theo tôi, không nên trục xuất ông Vương Hàn Lĩnh ra khỏi Việt Nam làm gì cho rắc rối ngoại giao với “nước lạ”. Ta nên để vị “học giả” Trung Quốc này đến tham gia hội thảo và phát biểu thoải mái. Nếu ông ta tiếp tục những luận điệu trên thì đây chính là những lời tự cáo giác về chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc, giúp cho các nhà học giả quốc tế trong đó có Việt hiểu thêm về lập trường này. Và cũng chính những lời tuyên bố hùng hồn ngây ngô này sẽ đem lại vài cái mỉm cười ý nhị lý thú cho các bậc thức giả quan tâm đến Biển Đông Nam Á …
TP Hồ Chí Minh ngày 11/11/2010
Nguyễn Đăng Hưng
Giáo sư Danh dự Thực thụ Đại học Liège, Bỉ
"Uốn lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình, đem thân dê chó đòi bắt nạt tể phụ"
Xin cảm ơn Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng.
Wednesday, 25 August 2010
Nhân sự kiện NBC, nhớ chuyện thời bao cấp
Đến các em cậu thì bố mẹ hết lực rồi, chẳng đứa nào được học lên nổi cấp 3, cứ bỏ ngang mà làm ruộng hết. Cậu thứ hai từ bé đã lầm lũi làm việc phụ giúp cha mẹ. Lớn lên cậu học nghề mộc và cuối cùng cậu cũng mở được xưởng mộc tại nhà. Cậu kiếm được tiền phụng dưỡng cha mẹ và lo cho các em lần lượt lấy vợ lấy chồng.
Nhưng đối với cha mẹ cậu thì ông anh cả mới là niềm tự hào. Thỉnh thoảng về làng, ông mặc sơ mi trắng, quần tây là li thẳng tắp thì cha mẹ hãnh diện lắm. Ở nhà có việc gì cha mẹ cũng bảo để hỏi ý kiến anh cả. Đám cưới các em thì anh cả cũng thay mặt cả bố mẹ mà phát biểu trước quan viên hai họ. Cậu hai thì cứ lầm lũi làm việc như nghĩa vụ của cậu."
Câu chuyện trên tôi được đọc trên báo chí VN thời kỳ bắt đầu đổi mới. Cũng là để suy ngẫm về việc Chính phủ nhiệt thành tung hô thành tựu của các tài năng gốc Việt mà xao lãng việc trọng dụng đối với những trí thức đang làm việc ngày đêm tại chính quê nhà.
BĐ
Monday, 23 August 2010
Thầy thuốc của nhân dân
Khi ấy đang là nhân viên của một bệnh viện lớn, nên tôi luôn được các bác sĩ trong bệnh viện nhiệt tình điều trị: chữa bệnh nhiều lần tại khoa Dị ứng miễn dịch lâm sàng, tại khoa Y học cổ truyền dân tộc, tiêm vitamin C liều cao ... nhưng bệnh không hề thuyên giảm mà cứ đúng 10 ngày thì tự khỏi. Đôi khi tôi tiêu cực nghĩ chắc số mình không sống lâu.
Năm 1996, khi đang làm việc tại Cty bất động sản TÔGI, một lần tôi phải đi vào Nghệ An để bảo vệ dự án xây dụng Khách sạn TÔGI Cửa Lò. Trước ngày đi tôi đã có những triệu chứng đầu tiên của một đợt dị ứng. Nhưng do công việc cần thiết tôi vẫn lên đường vào Nghệ An. Có lẽ do đi đường nên các triệu chứng phát triển nhanh hơn. Buổi tối hôm ấy tôi bị dị ứng đến đỉnh điểm, nghĩa là toàn thân và 2 con mắt đỏ rực, người ngợm nôn nao. Sáng hôm sau phải bảo vệ dự án rồi, làm thế nào bây giờ ? Tôi yêu cầu lái xe đưa đến Bệnh viện Việt Nam - Balan. Bác sĩ trực hôm ấy là một người đàn ông trông bé nhỏ, hiền lành và hơi quê. Ông khám xét, hỏi han kỹ lưỡng về bệnh sử và các phương pháp mà tôi đã được điều trị. Sau đó ông kê một đơn thuốc gồm nhiều thứ thuốc phải uống và tiêm ngay lập tức. Ra ngoài hiệu thuốc của Bênh viện mua thuốc hết có 12.900 đồng. Nhìn thấy quá nhiều thứ phải uống và tiêm, tôi hơi lo và bảo cậu lái xe vào cùng để "nhỡ có mệnh hệ gì". Trở lại phòng khám, ông bác sĩ trực tiếp tiêm cho tôi rồi lại đưa thuốc và rót nước yêu cầu tôi uống ngay trước mặt ông. Xong việc mà thấy chẳng làm sao, cảm động trước sự tận tình của vị thầy thuốc, theo thói quen của xã hội, tôi đưa 50.000 đồng biếu. Trong phòng khám không có bệnh nhân nào khác, nhưng ông vẫn quyết không nhận. Sợ ông cho là tiêu cực, tôi nói: "Anh khám cho em xong rồi, em chỉ bày tỏ lòng biết ơn thôi". Ông vẫn không nhận. Tôi nài nỉ, mãi sau ông bảo thế thì đưa cô y tá.
Lạ lùng thay, chỉ sau 2 tiếng đồng hồ, căn bệnh dị ứng của tôi hoàn toàn biến mất. Và từ đó tới nay tôi khỏi hẳn bệnh. Tôi vẫn giữ đơn thuốc đó, xin post lên đây để các bạn tham khảo.


Mãi tới năm 2004, tình cờ gặp một người công tác tại Bệnh viện VN-Balan, tôi kể lại câu chuyện và đưa đơn thuốc ấy ra hỏi. Người này sau khi nhìn đơn thuốc nói: "Anh gặp may quá đấy. Người chữa cho anh chính là Bác sĩ Thắng thầy thuốc nhân dân".
Bình Đỗ
Friday, 16 July 2010
Chuyện yêu và ghét
Ngày nay trong thời bình tình yêu đất nước ít bị mang ra thử thách, nó hình như chỉ còn là chủ đề của văn học, báo chí. Đôi khi nó thể hiện một cách ngây thơ, cuồng nhiệt như tình cảm dành cho các đội tuyển bóng đá quốc gia. Cuộc sống luôn phải cạnh tranh về kinh tế nhiều khi làm con người như lãng quên những tư tưởng lãng mạn. Trên báo chí suốt ngày người ta chỉ thấy những tin tức "hấp dẫn" về các loại tội phạm, về sự băng hoại đạo đức. Người ta như cố quên rằng số người tốt luôn luôn nhiều hơn số người xấu, mà nhờ đó xã hội luôn vận động theo hướng đi lên.
Người VN mình cũng tốt thật, rất nhiều người giầu lòng trắc ẩn. Theo dõi trên báo ta thường gặp mục những cảnh đời cần giúp đỡ. Chỉ một lời kêu gọi trên báo chí là có bao nhiêu người sẵn lòng gửi tiền giúp đỡ. Họ là những tấm lòng thành tâm chia xẻ, chẳng cần có ai vinh danh. Có những cá nhân gặp khó khăn, nhờ sự kêu gọi của báo chí mà trong vòng vài tuần nhận được số tiền giúp đỡ lên đến hơn 1 tỷ đồng. Lòng nhân ái của xã hội thật đáng để suy ngẫm. Người VN mình thật nhân ái, nhưng hình như chưa được tổ chức tốt. Sự giúp đỡ thông qua lời kêu gọi chỉ đến với một số người ít ỏi, nhưng còn hàng vạn người còn gặp khó khăn ? Tiếc là chưa có tổ chức từ thiện nào đủ uy tín để tiếp nhận sự giúp đỡ của xã hội và phân phối công bằng, hiệu quả đến những con người khốn khó.
Nhưng biết yêu thì cũng phải biết ghét. Hình như người VN mình còn chưa biết ghét. Khi sang tận nước ngoài cổ vũ cho các cầu thủ VN thi đấu, ai cũng cố hô to VN cố lên, VN chiến thắng, nhưng các cầu thủ thì cứ mãi mãi thua thiệt về thể hình thể lực. Người VN ta luôn bé nhỏ, hình như còn bé hơn cả người Lào và Camphuchia. Tại gen di truyền ư ? Không phải. Đó là tại chế độ dinh dưỡng, ô nhiễm môi trường và chăm sóc y tế. Các yếu tố đó ở VN quá tệ. Thế nhưng ở VN ta chẳng ai căm thù những người cố tình sản xuất thực phẩm bẩn bán cho nhân dân, chẳng ai căm thù những công ty gây ô nhiễm môi trường, chẳng ai căm thù những quan chức tham nhũng làm nghèo đất nước. Tất cả chúng ta đều coi những thói xấu trong xã hội là hiển nhiên. Ai cũng tâm niệm rằng đời nó là như thế, phải sống chung với lũ thôi. Người Việt Nam ta quả là hiền thật.
Bình Đỗ
Saturday, 1 May 2010
Sống bằng hoa hồng
Sống bằng hoa hồng
TT - Đến ngày 1-4, đã có 24 phản hồi các thông tin về chuyện bác sĩ nhận hoa hồng kê đơn thuốc. Trong đó có nhiều ý kiến từ những người trong ngành y.
Biết cũng không làm được gì
Tôi ra trường đến nay đã 15 năm, chưa nhiều lắm so với các đồng nghiệp nhưng cũng đủ để chiêm nghiệm về câu “sấm” truyền: “Nhất thế y, tam thế suy”. Chỉ ba năm sau khi ra trường vào làm việc ở TP.HCM, tôi đã nhận thấy việc đạo đức đi xuống của nhiều bác sĩ trong quá trình điều trị, trong đó có sự nở rộ của các công ty dược chi hoa hồng cho bác sĩ để được kê toa và tiêu thụ ưu tiên sản phẩm của mình!
Việc làm hết sức tự nhiên và cả hai bên đều nghĩ: “Chẳng có ai biết, mà biết cũng không làm được gì mình”. Một số bạn bè của tôi đã và đang là trình dược viên cho các công ty dược cũng thường xuyên tự hào về cách làm của họ trong các buổi nhậu với bạn bè. Rồi họ dần chỉ cho nhau các chiêu thức hay hơn, kín đáo hơn của các công ty khác.
Hiện nhiều thầy thuốc đang mới “tập làm bác sĩ” (ra trường khoảng năm năm) ở các tỉnh, quận vẫn tự hào: “Anh mà theo khoa sản hiện nay là hốt bạc, sao không làm? Tụi em làm khoa nội, ngoại tiền lương ở bệnh viện chỉ để nhậu một, hai bữa cho vui, còn sống chủ yếu bằng tiền hoa hồng của các công ty dược”. Hằng ngày điện thoại thường réo rắt những cuộc gọi đến từ các công ty dược và những lời hứa hẹn sau cùng là: “Thôi để tháng sau anh cố gắng kê thêm cho”, hay: “Ê! Xem lại thử, nhích lên chút xíu thì dễ làm ăn hơn đó”!
BS MINH (bsminh@...)
Bán đất, bán nhà mua thuốc
Cách đây 4-5 năm, mẹ tôi từ miền Tây lên TP.HCM khám bệnh và được bác sĩ chẩn đoán bị viêm gan C. Tôi đã lên Internet tìm hiểu và biết được bác sĩ (BS) điều trị cho mẹ tôi rất nổi tiếng trong lĩnh vực này. Mẹ tôi trị ở đó khoảng ba năm thì hết bệnh. Tiền thuốc rất nhiều. Mỗi đơn thuốc khoảng 18 triệu đồng. Mỗi tuần chích một ống thuốc, bốn ống hơn 16 triệu, cộng thêm thuốc viên uống kèm là gần 18 triệu đồng. BS đó kê toa và hướng dẫn mẹ tôi mua thuốc ở nhà thuốc gần bệnh viện. Thật ra thuốc này là do chồng BS đó mang lại. Vì mỗi lần hết thuốc thì nhà thuốc gọi điện thoại, tôi và mẹ tôi ngồi chờ, khoảng 15 phút thì chồng BS mang thuốc lại. Rất đông người mua thuốc loại này ở nhà thuốc đó.
Hầu hết bệnh nhân đều ở tỉnh lên. Trong ba năm đó, tôi thường ngồi chờ và nghe các bệnh nhân, gia đình họ nói chuyện với nhau. Đa số mọi người đều bán đất, bán nhà mới đủ tiền mua thuốc. Có người có con cháu ở nước ngoài nhưng lo cũng không nổi, phải bán nhà mới có tiền trị bệnh. Có nhiều người chỉ mua một ít thuốc, đợi khi có tiền mới lên tiếp. Tôi nhớ có lần có một bác kia là nông dân. Không đủ tiền mua thuốc, bác “ngây thơ” xin mua thiếu 1/4 toa, hứa lần sau lên sẽ trả. Chị bán thuốc (là chủ nhà thuốc) im lặng, tỏ vẻ thông cảm, nhưng chồng chị ta rất khó chịu, cười khinh và đuổi khéo bác kia ra.
Tôi không biết trong bao nhiêu năm trong nghề, người BS đó có biết được những chuyện như tôi vừa kể hay không. Hay cũng biết nhưng vì số tiền hoa hồng khổng lồ mà quên đi đạo đức và lương tâm của người thầy thuốc.
NGUYỄN T. (thanguyen@...)
| Toa thuốc gấp 4 lần giá trị thực Tôi từng làm cho một công ty dược, công ty tôi chuyên cung cấp implant khớp háng và khớp gối cũng như nhiều loại đinh, nẹp, ốc vít khác. Trong nghề này để một bộ implant tới được bệnh nhân, thường thì bệnh nhân phải chi số tiền gấp 4 lần giá trị thực của bộ implant đó. Trong đó khoảng 30-50% là chi cho bác sĩ trực tiếp đứng mổ, phần còn lại chi cho những người liên quan như trưởng khoa, giám đốc bệnh viện, tất nhiên dưới nhiều hình thức khác nhau. Còn bác sĩ trực tiếp đứng mổ thì chi bằng tiền tươi. Có khi vừa rút găng ra là đưa tiền liền. Gặp bệnh nhân giàu có thì không sao, nhưng bệnh nhân nghèo thì thấy thật xót xa. Thiết nghĩ cần phải có cách nào làm giảm bớt tệ nạn này để các bệnh nhân nghèo đỡ vất vả phần nào. hoangninh@... |
Nguồn: http://tuoitre.vn/Ban-doc-viet/371440/Song-bang-hoa-hong.html
Nên kết thúc sứ mạng nhà thuốc bệnh viện
Nên kết thúc sứ mạng nhà thuốc bệnh viện
Ngày xưa có ích
TT - Từ năm 1975 đến 1989 việc nhập, sản xuất, phân phối thuốc chỉ do Nhà nước thực hiện, số lượng nhập hạn chế, dựa chính vào thị trường các nước XHCN, sản xuất chỉ tập trung ở vài xí nghiệp trung ương hay địa phương, số lượng ít, đơn điệu.
Không có khám chữa bệnh tư, kinh phí bệnh viện (BV) công thiếu, chưa có chế độ thu viện phí bảo hiểm y tế (BHYT) để bổ sung thêm. Nhu cầu tăng, thiếu thuốc dẫn tới nhiều tiêu cực trong BV: thầy thuốc ra y lệnh, khoa dược không có cấp, người bệnh phải “chạy” lấy thuốc. Nhân viên y tế tại buồng bệnh trực tiếp bán thuốc riêng, giới thiệu đến nơi bán thuốc “chui”, tự đặt ra lệ là nếu không mua thuốc đó thì không cho dùng.
| Người dân mua thuốc tại một nhà thuốc bệnh viện ở TP.HCM - Ảnh: T.T.D |
Trong bối cảnh ấy, các BV lập ra nơi “nhượng lại thuốc”, rồi sau chuyển thành “quầy công đoàn”. Điều này tạo cho người bệnh có nơi mua tin cậy, kịp thời, giá không quá cao so với bên ngoài, góp phần xóa việc nhân viên y tế bán thuốc móc nối với nơi bán thuốc “chui”, lập lại trật tự, nâng cao y đức.
Do tiêu chí phục vụ đúng đắn, mang lại một số lợi ích, khá hợp lý nên dù chưa hợp pháp, các sở y tế vẫn cho hoạt động. Sau này, cùng với việc hình thành hệ thống nhà thuốc tư, các cơ sở này được hợp pháp hóa thành nhà thuốc BV. Đây là nơi kinh doanh, không còn giữ được các tiêu chí phục vụ như trước.
Không còn phù hợp
Từ năm 1989, việc nhập, sản xuất, phân phối thuốc có tư nhân tham gia. Thị trường thuốc mở rộng, phong phú với khoảng 12.000 biệt dược (2007), đáp ứng đủ nhu cầu. Thuốc mới, đặc biệt, nếu chưa nhập chính thức, BV vẫn có thể xin nhập chuyến. Tuyến dưới nếu có yêu cầu có điều kiện vẫn có thể đề nghị dùng một số thuốc thuộc tuyến trên.
Điều 49 khoản 1 Luật dược quy định: “Cơ sở khám chữa bệnh có trách nhiệm bảo đảm cung ứng đủ thuốc có chất lượng trong danh mục phục vụ nhu cầu cấp cứu, khám chữa bệnh tại cơ sở…”. Chỉ thị 05/2004/CT-BYT quy định: “Giám đốc BV... tổ chức đấu thầu mua thuốc chữa bệnh theo quy định của pháp luật...”.
Có thuốc, có các văn bản pháp luật điều chỉnh, BV có trách nhiệm và đủ khả năng sắm đủ thuốc, có chất lượng, giá cả phù hợp cho mọi đối tượng nội trú và cấp ngoại trú BHYT. Chỉ còn một bộ phận nhỏ chưa có thẻ BHYT phải mua thuốc ngoại trú…
Đối tượng không có thẻ BHYT phải mua thuốc ngoại trú không lớn, bệnh thường không nặng, nếu kê đơn đúng thì đơn không thể gồm quá nhiều loại, càng không thể có các loại khó kiếm, đắt tiền. Ngay nơi BV đóng, thậm chí chỉ cách BV vài bước chân, đã có hệ thống bán lẻ rộng khắp. Mạng lưới đó đủ sức cung cấp cho các đối tượng trên. Nên để cho người dân đến các nơi này lựa chọn thoải mái, không nhất thiết mua tại nhà thuốc BV với bao nhiêu vị nể, ràng buộc.
Không nên duy trì
Cùng với sự phát triển của xã hội, y học, trên thế giới từ lâu đã tách việc khám chữa bệnh và bán thuốc thành hai nơi riêng biệt nhằm chống chủ quan gây nhầm lẫn, tránh nhiều điều không hay (như ép người bệnh dùng nhiều thuốc, lấy giá cao…). Bộ Y tế nước ta quy định: phòng khám tư không được bán thuốc, nhà thuốc phải bán thuốc theo đơn. Giám đốc bệnh viện có chức năng điều hành việc khám chữa bệnh.
Sau đó, Bộ Y tế giao thêm cho giám đốc chức năng chịu trách nhiệm nhà thuốc BV. Như thế là không tách biệt theo tập quán quốc tế. Nếu muốn nhà thuốc có doanh số cao, có lãi, cải thiện đời sống (thậm chí có vụ lợi) thì giám đốc và nhân viên dưới quyền sẽ phân tâm, không tập trung cho khám chữa bệnh, rất có thể làm chưa đúng các điều luật về cung ứng thuốc.
Do không tách bạch như vậy nên nhà thuốc BV có một số thiếu sót kinh niên như: tìm cách buộc người bệnh nội trú mua thêm thuốc, tìm cách tăng giá thuốc lên cao hơn giá thị trường: Bộ Y tế có quy định thặng số bán lẻ cho nhà thuốc BV (từ 5-20% so với giá mua, tùy loại) nhưng nhà thuốc có thể tự do liên kết tạo nguồn (không cần đấu thầu) nên có thể thông đồng với nơi bán sỉ, nhập vào với giá cao (để hưởng hoa hồng).
Nếu chỉ kiểm tra hóa đơn mua vào - bán ra riêng của nhà thuốc thì không phát hiện được vi phạm về quy định thặng số bán lẻ. Nhưng nếu đem so sánh mới thấy giá bán lẻ của nhà thuốc BV cao hơn giá thị trường. Có nhà thuốc chẳng cần làm “thủ thuật” này, cứ mặc nhiên bán giá cao, không cấp hóa đơn, người bệnh vẫn phải mua (vì áp lực của nhân viên y tế từ buồng bệnh).
Dù con số công bố thấp hơn của các báo chí, thanh tra Bộ Y tế cũng cho biết giá bán lẻ tại một số nhà thuốc BV cao hơn giá thị trường khoảng 20% (kiểm tra tháng 8-2008), 13% (kiểm tra tháng 4-2010). Ngoài ra, còn có các thủ thuật như kê đơn không đúng quy chế, kê đơn ngoài danh mục, kê đơn quá nhiều loại thuốc…
Nếu BV giao cho công ty dược làm nhà thuốc BV cũng vậy. Công ty dược phải đấu thầu hay thương lượng để có điểm bán. Giá này bao gồm cả nhà cửa, vị trí đắc địa nên rất cao. Để có đủ tiền chi, công ty dược khoán cho nhân viên bán thuốc doanh số cao. Nhân viên bán móc nối với nhân viên y tế…
BV dùng đất, nhà, phương tiện, lương nhân viên bằng ngân sách nhà nước để làm nhà thuốc BV, không tính hoàn trả cho ngân sách, thế nhưng giá thuốc lại đắt. Như vậy là không phân minh giữa công - tư - tập thể.
Đến thời điểm này, duy trì loại hình nhà thuốc BV trong khuôn viên BV là không phù hợp.
HÀ THỦY PHƯỚC
| Chiếm 70% doanh số bán lẻ Gần đây một số cán bộ quản lý ngành dược cho biết doanh số nhà thuốc chiếm khoảng 70% doanh số bán lẻ trên thị trường. Con số 70% không đáng mừng mà đáng lo. Thứ nhất, theo báo cáo tổng kết dược (2008) cả nước có gần 40.000 quầy bán lẻ, hơn 9.000 nhà thuốc tư và 437 nhà thuốc bệnh viện. Như vậy, nhà thuốc bệnh viện chỉ chiếm 0,9% tổng số điểm bán lẻ chung, chiếm 4,59% trong tổng số nhà thuốc mà doanh số chiếm tới 70% thì chứng tỏ “sự tập trung quá đáng” có thể nói là “độc quyền”, không đúng hướng xã hội hóa việc cung ứng thuốc. Thứ hai, theo số liệu mới nhất vào năm 2010 do Cục Quản lý dược cung cấp thì chỉ có 0,7% mặt hàng tăng giá (14/2.000 mặt hàng khảo sát) mức tăng dưới 5%, chỉ số giá của nhóm thuốc và dịch vụ y tế là 1,03% so với chỉ số hàng tiêu dùng chung là 4,12%, tiếp tục đứng thứ 9/11 mặt hàng tiêu dùng trọng yếu. Thế nhưng theo thanh tra Bộ Y tế, có tới 20-30% các loại thuốc tại nhà thuốc bệnh viện có giá cao hơn thị trường 13-20%. Như thế việc quản lý giá thuốc hóa ra chỉ là quản lý giá bán buôn (?), còn giá lẻ vẫn bị thả nổi, trong khi chính giá lẻ ảnh hưởng trực tiếp đến người bệnh! |
Nguồn: http://tuoitre.vn/Ban-doc-viet/375577/Nen-ket-thuc-su-mang-nha-thuoc-benh-vien.html

