Thursday, 5 September 2013

Nguyên lý đo quang trong xét nghiệm hóa sinh



1, NGUYÊN LÝ TÍNH TOÁN NỒNG ĐỘ

K=
     C mẫu chuẩn
--------------------------
MĐQ mẫu chuẩn


C mẫu thử =
MĐQ mẫu thử
x C mẫu chuẩn
------------------------
MĐQ mẫu chuẩn


Trong đó C là ký hiệu nồng độ (concentration), MĐQ là mật độ quang
C mẫu thử = MĐQ mẫu thử x K ( hệ số factor )

2, CÁC PHÉP ĐO QUANG:

2.1 phép đo điểm cuối ( End point )

- Định nghĩa: phép đo điểm cuối là một phép đo phức hợp màu tốc độ phản ứng tuyến tính với thời gian, phản ứng kết thúc hoàn toàn sau một thời gian nhất định.

- Đặc điểm:
+ đo phức hợp màu.
+ tốc độ phản ứng tuyến tính với thời gian
+ phức hợp màu ổn định
C mẫu thử =
MĐQ mẫu thử
x C mẫu chuẩn
= MĐQ mẫu thử x K
------------------------
MĐQ mẫu chuẩn

- Các xét nghiệm hóa sinh: định lượng Glucose, protein, Albumin, Cholesterol, Triglycerid, HDL_c, LDL_c, Ure ( so màu ), Bilirubin

- chú ý:

+ Ủ đủ thời gian
+ Không được để lâu quá ( 20 - 30 ' )
Chú ý đến màu sắc bệnh phẩm ( đối với bilirubin làm thêm ống trắng bệnh phẩm để trừ đi mật độ quang )

2.2 phép đo 2 điểm ( two point, Fixtime )

- Định nghĩa: phép đo 2 điểm là phép đo phức hợp màu tốc độ phản ứng không tuyến tính với thời gian, không xác định được thời điểm kết thúc của phản ứng
t1: 30s
t2: 90s

- Đặc điểm:

+ là phép đo 2 điểm, đo phức hợp màu

+ tốc độ phản ứng không tuyến tính với thời gian

∆A = A2 - A1 trong đó ∆A là hiệu số mật độ quang

C thử =
MĐQ thử
x C chuẩn = ∆A thử x K
------------------
MĐQ chuẩn

Chú ý lắc đều đo ngay.

- Các xét nghiệm hóa sinh:  Creatinine, Urea UV

2.3, phép đo động học enzym ( kinetic )

- Định nghĩa: là phép đo nhiều điểm, tốc độ phản ứng tuyến tính với thời gian có tác dụng đo một độ quang của sản phẩm tạo thành ( vd: đo enzym Amylase ) hoặc đo sự giảm dần của nồng độ cơ chất ( vd: GOT, GPT ) thông thường đo ở 5 thời điểm t1 = 30s, t2 = 45s, t3 = 60s, t4 = 75s, t5 = 90s

lấy hiệu số mật độ quang giữa hai thời điểm

∆A1 = A2 - A1
∆A2 = A3 - A2
∆A3 = A4 - A3
∆A4 = A5 - A4

tính trung bình mật độ quang giữa các thời điểm
∆Ā =
∆A1 + ∆A2 + ∆A3 + ∆A4
----------------------------------
4

C thử = ∆A x K ( k là hệ số factor do hãng sản xuất hoá chất xét nghiệm cung cấp )

Chú ý lắc đều, đo ngay
- Các xét nghiệm: GOT, GPT, Amylase, Ck, CkMb.

Monday, 10 June 2013

Kình ngư

Hôm qua mình đi bơi. Trong một ngày hè nắng nóng thì đi bơi quả là tuyệt. Vì bơi trườn sấp chưa thành thạo nên lúc chán tập thì mình bơi ếch. Kiểu bơi này dễ hơn nên mình thành thạo rồi. Bây giờ chủ yếu là phải bơi thật nhiều cho động tác gọn ghẽ và phải tập theo hướng bơi tốc độ, vì thế mà mình cứ hì hục bơi đi rồi bơi lại. Đầu mùa hè đã bắt đầu có các cháu học sinh ra bơi ở bể. Chắc chúng lấy làm lạ khi thấy một ông già đầu bạc cứ hì hụi bơi. Đến lúc mình dừng lại nghỉ thì một cháu hỏi:
- Ông ơi, ông bao nhiêu tuổi ạ ?

Trong đầu mình chợt hiện lên qui tắc bắc cầu trong toán học: 56 gần bằng 57, rồi 57 gần bằng 58, 58 gần bằng 59, và cuối cùng 59 gần bằng 60, thế nên mình trả lời:
- Ông mới gần 60 thôi.

Thằng bé tiếp tục ngạc nhiên:
- Ông gần 60 mà sao ông khoẻ thế, ông bơi như kình ngư ấy.

Choáng ! Cháu bé ơi, cháu làm ông nghẹn thở vì sung sướng rồi đấy. Mình vội bơi thật sung một vòng nữa rồi lặng lẽ lên bờ. Về khoe với 2 nhóc, chúng cười vang nhà. Còn mình cứ hân hoan suốt từ hôm qua tới giờ.


Sunday, 28 April 2013

Công thức Friedewald để tính lượng LDL cholesterol

Đây là công thức tính theo Friedewald (công thức nội suy):

1. LDL-c = Cholesterol toàn phần - HDL-c - Triglyceride/2,2 (tính theo mmol/L)

2. LDL-c = Cholesterol toàn phần - HDL-c - Triglyceride/5 (tính theo mg/dL)

Lưu ý: Không áp dụng công thức này khi Triglyceride > 4,5 mmol/L ( > 400 mg/dL )

Một lưu ý quan trọng khác là do công thức này được đưa ra dựa trên phép thống kê sau việc thực hiện một số tương đối lớn các phép đo, sai số tính chung cho cả mẫu lớn là không đáng kể. Tuy vậy đối với một xét nghiệm đơn lẻ thì có thể xảy ra hiện tượng tích luỹ các sai số. Ví dụ, nếu như với mỗi xét nghiệm ta có thể chấp nhận sai số không quá 2%, thì khi cộng và trừ kết quả của 3 lần xét nghiệm, sai số có thể lên tới 6%. Vì thế khi có điều kiện về hoá chất, ta vẫn nên tiến hành xét nghiệm đo trực tiếp lượng LDL-c.

Wednesday, 6 March 2013

When A Child Is Born + Lời Việt

Bài hát "When A Child Is Born" là một trong những bài hát rất hay. Mời các bạn thưởng thức:



Đây là một version tiếng Việt. Bạn hãy hát lên ! Lời Việt cũng rất hay.

"Nhìn con yêu dấu, mặt trời thơ bé của cha.
Màn đêm đang tối bỗng ánh dương chan hoà
Con cất tiếng chào đời, cha sung sướng vô ngần
Tháng năm chờ mong, ngày hạnh phúc là đây.

Miệng con chúm chím, như hoa nở đầu cành
Ngủ ngoan con nhé, thế giới đang yên lành
Trong mơ con mỉm cười, cha đọc thấy bao điều
Tháng năm đẹp lắm, đời hạnh phúc chờ con."

Còn đây là nguyên bản lời hát tiếng Anh:
"A ray of hope flickers in the sky
A tiny star lights up way up high
All across the land, dawns a brand new morn
This comes to pass when a child is born

A silent wish sails the seven seas
The winds of change whisper in the trees
And the walls of doubt crumble, tossed and torn
This comes to pass when a child is born

A rosy hue settles all around
You've got the feel you're on solid ground
For a spell or two, no-one seems forlorn
This comes to pass when a child is born

And all of this happens because the world is waiting,
Waiting for one child
Black, white, yellow, no-one knows
But a child that will grow up and turn tears to laughter,
Hate to love, war to peace and everyone to everyone's neighbour
And misery and suffering will be words to be forgotten, forever


It's all a dream, and illusion now
It must come true, sometime soon somehow
All across the land, dawns a brand new morn
This comes to pass when a child is born"


Ai thích nghe giọng nữ thì xem clip này:

Saturday, 29 September 2012

Tôi cũng là thứ trưởng

Thấy bạn bè cùng trang lứa nhiều người làm to, mới cám cảnh cho mình chỉ là thứ dân ngu k đen. Nhưng thật may cho tôi nhờ vị thế trời sinh. Chẳng là gia đình tôi có đến 6 anh chị em: 3 trai 3 gái. Trong 3 anh em trai thì ông trưởng lại vào miền Nam sinh sống. Còn lại ngoài Hà Nội 5 chị em, nên mọi việc cúng giỗ của dòng họ tôi đều đứng ra tổ chức. Sinh thời mẹ tôi thường bảo: Trong 2 con trai thứ, anh Bình lớn hơn nên là thứ trưởng.

Còn tôi, do bản tính khiêm tốn, nên trả lời mẹ tôi rằng: anh Định mới là con trưởng thật, con chỉ là trưởng giả thôi.


Sunday, 16 September 2012

CLINITEK STATUS - Ký hiệu báo lỗi và những lời khuyên hữu ích.


CLINITEK STATUS
CÁC KÝ HIỆU BÁO LỖI VÀ NHỮNG LỜI KHUYÊN HỮU ÍCH

Ký hiệu
Thực trạng lỗi
Lời khuyên
E01
Nguồn pin yếu
Thay pin mới (chú ý kiểm tra điện thế pin)
E10 hoặc E48
Không hiển thị kết quả
1. Tắt máy bắng cách nhấn và giữ phím On/Off trong 2 giây. 2. Bật lại máy. 3. Thực hiện lại xét nghiệm.
E11
Lỗi khay đặt que thử
1. Kiểm tra khay. Nhẹ nhàng kéo khay ra rồi đẩy khay vào lại. 2. Kiểm tra xem cáp nguồn tiếp xúc có tốt không.
E23
Nguồn pin yếu
Thay pin mới (chú ý kiểm tra điện thế pin)
E24
Máy in hết giấy
Thay cuộn giấy mới
E25
E64 hoặc
E65
Lỗi vệt trắng kiểm chuẩn trên khay (Failure of automatic calibration)
Làm sạch vệt trắng kiểm chuẩn
E27
Lỗi cài đặt
Tắt máy, rồi bật lại
E28
Lỗi máy in
Mở nắp đậy máy in và đặt lại lẫy giữ giấy đúng vị trí.
E50
Lỗi que thử
1. Kiểm tra lại xem đã cài đặt đúng tên loại que thử đang sử dụng chưa.
2. Đối với các model đời sau:
+ CLINITEK Status®+ version 2.0 hoặc cao hơn
 + CLINITEK Status® đã được nâng cấp với phần mềm V2.0 hoặc cao hơn
 + CLINITEK Status® Connect System
thì máy chỉ chấp nhận sử dụng que thử do chính hãng SIEMENS sản xuất. Tham khảo thêm tại đây.
E52
Lỗi barcode
Làm lại xét nghiệm với cassette của SIEMENS.
E53, E54
Bạn sử dụng que thử, nhưng máy lại nhận biết rằng đang sử dụng cassette
Thực hiện lại xét nghiệm với lựa chọn sử dụng que thử.
E57
Máy không nhận thấy có que thử, hoặc cassette
Kiểm tra lại xem đã đặt que thử, hoặc cassette trên khay hay chưa.
E58, E59
Lỗi đặt que thử không đúng vị trí
1. Kiểm tra xem que thử đã đặt đúng vị trí ở trên khay chưa.
2. Nếu vẫn thấy lỗi này xuất hiện thì kiểm tra vệt trắng nhỏ ở đầu khay có bị hư hại không.
E60
Que thử bị nghiêng
Kiểm tra xem que thử đã đặt đúng vị trí ở trên khay chưa.
E61
Que thử khô
Có thể bạn quên chưa nhúng que thử vào mẫu nước tiểu.
E63
Lỗi que thử
Kiểm tra xem que thử đã đặt đúng vị trí ở trên khay chưa.
E67 hoặc
E68
Không đủ mẫu thử
Kiểm tra xem bạn đã đưa đủ lượng mẫu thử vào cassette chưa.
E02
Máy không tự chuẩn được
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
E12
Lỗi bộ phận LED
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
E20
Lỗi đồng hồ trong máy
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
E60
Lỗi bộ phận quang học
Hãy liên hệ với nhà cung cấp
E03, E04,
E05, E06,
E07, E08,
E21, E22,
E90, E91,
E92 or E93
Lỗi phần mềm
Hãy liên hệ với nhà cung cấp

Wednesday, 4 July 2012

Sử dụng máy CLINITEK Status®+ với que thử không chính hãng

Công ty SIEMENS đã đưa vào một thay đổi nhằm ép người sử dụng máy thử nước tiểu đã mua của hãng này phải dùng que thử do chính SIEMENS cung cấp tại Viêt Nam, bằng cách bổ xung miếng dán kiểm tra (ID band).

Miếng dán này sẽ kích hoạt chế độ kiểm tra tự động khi được dùng trên các đời máy:
 + CLINITEK Status®+ version 2.0 hoặc cao hơn
 + CLINITEK Status® đã được nâng cấp với phần mềm V2.0 hoặc cao hơn
 + CLINITEK Status® Connect System

Kể từ ngày 11 tháng 7 năm 2011, các dòng máy trên sẽ tự kích hoạt tính năng kiểm tra tự động và chỉ chấp nhận tiến hành xét nghiệm khi được sử dụng với que thử Multistix do hãng này cung cấp. Khách hàng ở Việt Nam nhiều người vẫn thường dùng các que thử do các hãng khác sản xuất như A10, ACON ...với giá bán rẻ hơn nhiều lần, mà vẫn cho ra kết quả tương đương.

Tuy nhiên kể từ ngày 11/7/2011 nếu bạn đưa que thử không chính hãng vào, máy sẽ không thực hiện xét nghiệm, đẩy trả que ra ngoài và báo lỗi E50.


MẸO VẶT:
Tại Việt Nam, tính năng này sẽ gây phiền hà cho các phòng xét nghiệm đã quen sử dụng các loại que thử khác Multistix. Để khắc phục, bạn có thể đặt lại ngày tháng trên máy sớm hơn ngày 11/7/2011 (chẳng hạn luôn đặt là năm 2010).


LƯU Ý KHI SỬ DỤNG QUE THỬ ĐỜI MỚI:
+ Khi thực hiện xét nghiệm, bạn luôn phải nhúng ướt vào mẫu nước tiểu toàn bộ các miếng thấm (kể cả miếng ID).
+ Bạn có thể tiếp tục sử dụng Multistix đời mới với các loại máy xét nghiệm đời cũ của BAYER, SIEMENS như: CLINITEK® 50, CLINITEK®100, CLINITEK Status® (software versions 1.900 and earlier), CLINITEK® 500 and CLINITEK Advantus® analyzers version 2.0 mà không cần điều chỉnh máy cũng như kỹ thuật xét nghiệm.

Đ.Q.Bình 

Tuesday, 22 May 2012

Văn hóa dân gian Thái - Mèo

Một ngày chủ nhật tôi cùng vợ đi thăm Công viên Thiên đường Bảo Sơn - Hà Nội. Tập đoàn này đầu tư 1 khu công viên với quá nhiều mục tiêu như thế giới đại dương, vườn thượng uyển, làng nghề ... nên chẳng để lại ấn tượng gì. Duy nhất có 1 điểm trong khu làng nghề làm cho tôi thấy bõ công lặn lội - Đó là khu trưng bày của nghề dệt thổ cẩm của dân tộc Thái. Không phải các sản phẩm dệt thổ cẩm hấp dẫn tôi mà là đội văn nghệ của các dân tộc Thái - Mèo. Hôm ấy trong nhà sàn, tôi được xem các cô gái, chàng trai biểu diễn một số điệu múa của dân tộc họ.

Các cô gái Thái quả thật đẹp, đúng như lời đồn với làn da trắng muốt và dáng đi uyển chuyển. Âm nhạc nền chỉ sơ sài là chiếc casette nhỏ xíu, các vũ công hình như cũng chỉ là nghiệp dư, trang điểm đơn giản, thế mà sao xem họ múa lại thấy đẹp đến thế. Tôi có cảm tưởng như họ sinh ra chỉ là để múa hát. Tiếng nhạc như không xuất phát từ chiếc casette nhỏ kia mà như vang lên từ động tác múa tay, xòe quạt của các nàng tiên.



Điệu múa của các chàng trai cô gái H'mông chất phác hơn. Các động tác múa như mô phỏng, cách điệu từ cuộc sống lao động và sinh hoạt của họ: động tác cuốc đất, gieo hạt, động tác thổi khèn, uống rượu và say sưa. Tất cả được cách điệu thành các điệu múa rất đẹp, rất đáng yêu.


Lân la hỏi chuyện cô gái Thái, tôi rất ngạc nhiên khi biết con em dân tộc Thái cũng phải học chương trình phổ thông chung như tất cả các học sinh trong cả nước. Họ không được học tiếng Thái. Thế là ngôn ngữ của dân tộc Thái chỉ được dạy truyền miệng trong gia đình. Chợt tôi cảm thấy tiếc cho họ. Nước Việt Nam có 54 dân tộc anh em, phải làm sao giữ gìn và phát huy được tinh hoa văn hóa của tất cả các dân tộc ấy. Mà văn hóa thì gắn liền với ngôn ngữ. Ngôn ngữ mà không được ghi chép, truyền bá, kế thừa thì văn hóa làm sao phát triển được.

Nhớ ngày còn học phổ thông, trong sách giáo khoa có bài thơ rất hay:

EM LÀ CON GÁI CHÂU YÊN
( Cầm giang sưu tầm và dịch )

Rừng Châu Yên có nhiều cây khế,
Suối Châu Yên có lắm tai chua
Có nhiều cái mỏ thật to
Nhưng con gái Châu Yên không chua, không chát
Ngọt ngào như tiếng cười câu hát
Giỏi đánh cồng, ham xoè quạt,
Thích gội đầu lá xả, tóc như rêu,

Tuesday, 27 March 2012

Ăn cơm chay


Gần đây thiên hạ có mốt chuộng cơm chay. Các nhà hàng đặc sản cơm chay đã đành, các nhà chùa cũng mở dịch vụ bán cơm chay. Cơm chay nhưng thực đơn lại đầy đủ các món như cá rán, gà quay, nem cua bể, giò lụa ...

Nghĩ cũng lạ. Nhà chùa thường khuyên các phật tử thỉnh thoảng nên ăn chay để tu dưỡng tinh thần. Khi ăn chay là người ta muốn kỵ sát sinh. Cơm chay đúng nghĩa chỉ toàn các món rau quả nhưng được chế biến và bày biện khéo léo làm người ăn vẫn cảm thấy ngon miệng. Sau bữa ăn đầu óc và bụng dạ đều nhẹ nhõm.

Thế còn ăn cỗ chay kiểu ngày nay thì thế nào ? Bề ngoài thì ăn rau quả, còn trong tinh thần thì đang rau ráu nhậu thịt cá gà lợn đủ các loại. Thế thì mồm miệng chay mà tâm hồn vẫn tục.


Lại nhớ trước kia có lần tôi thử điều tra xã hội học bằng cách phỏng vấn nhiều chị em phụ nữ về vấn đề ngoại tình. Tôi nêu câu hỏi thứ nhất:

- Nếu biết chắc chồng mình lăng nhăng với một người phụ nữ khác thì bạn cảm thấy thế nào ?
Nhiều người trả lời rắng cay cú lắm, khó chịu lắm, chuyện qua rồi thì cũng còn ám ảnh nhiều năm.

Tôi nêu giả tưởng thứ hai:
- Nếu chồng bạn rất yêu một người phụ nữ khác, nhưng anh ta là người nghiêm túc, kìm nén tình cảm ở trong lòng. Tuy thế anh ta vẫn ngày đêm tơ tưởng về người phụ nữ ấy ?
Nghe đến đoạn này thì không ai chịu nổi. Chị em ai cũng bảo là chuyện trót ngoại tình xong thôi thì còn có thế chấp nhận, chứ ngoại tình tư tưởng thế này thì dứt khoát không chịu được.

À ! Thì ra là thế. Vì vậy, thưa các bạn nam giới. Các bạn hãy lựa chọn trường hợp thứ nhất. Như thế cũng tốt rồi.


Sunday, 20 November 2011

Liệt sỹ Nguyễn Văn Mao - người anh hùng đã để lại "Dáng đứng Việt Nam"

Hôm nay lang thang trên Internet tìm đọc thơ, tôi bắt gặp bài viết "Một huyền thoại trong thơ" của TS.Phạm Thành Hưng đăng trong Kỷ yếu một cuộc tọa đàm về nhà thơ Lê Anh Xuân. Trong bài viết này có nêu ra tên thật của người chiến sỹ đã hy sinh trong một trận đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất. Cái chết anh hùng của anh đã là cảm xúc để L.A.Xuân viết nên bài thơ nổi tiếng.

Văn bản kỷ yếu này có thể tìm thấy tại đây.
Sau đây là đoạn trích nói về người liệt sỹ:

Lần thứ 4 tôi đọc bài thơ khi viếng nghĩa trang Đường 9, nơi có rất nhiều sinh viên trong đại đội tôi yên nghỉ. Tôi chợt nhớ tới 2 cách ví von trái chiều nhau. Một triết gia thông thái nào đó ở phương Tây gọi thư viện sách là nơi lưu giữ hài cốt của trí tuệ. Còn người VN, nhà thơ Diệp Minh Tuyền trong bài thơ “Tản mạn trong nghĩa trang chiều” lại ví nghĩa trang như một thư viện lớn, mỗi tấm bia là một cuốn sách dày, mỗi cuốn sách đều đang viết giở. Cách nhìn cuộc đời của nhà thơ VN ở đây có chiều sâu nhân văn hơn. Sau mỗi tấm bia hồi hộp những linh hồn. Tôi nghĩ, bài thơ DĐVN cũng là một tấm bia, cũng là một nén hương thắp cho người chiến sỹ vô danh hy sinh trong trận đánh sân bay TSN. Khi viết bài thơ này, Lê Anh Xuân và các chiến sỹ trong hậu cứ chưa hề xác định được danh tính liệt sỹ đó. Chính vì vậy mới có câu hỏi vừa có chức năng tu từ vừa phản ánh đúng sự thật: Anh tên gì hỡi anh yêu quý”.

Chuyện kể rằng, năm 1966, không quân Mỹ ném bom miền Bắc, tàn sát nhiều người dân vô tội ngay trên đất Hà Nội. Để trả thù cho đồng bào Hà Nội, có hai đơn vị quân giải phóng được lệnh đánh vào sân bay TSN. Trận đánh thắng lợi, ta tiêu diệt hàng trăm máy bay các loại trên các đường băng. Nhưng trên đường rút lui, có một chiến sỹ bị kẹt lại giữa vòng vây địch. Anh bị thương nhưng vẫn gượng đứng lên nổ súng. Bọn giặc gọi hàng, anh trả lời “Quân giải phóng không biết đầu hàng", và tiếp tục chiến đấu. Tư thế chết đứng của anh làm quân thù kinh sợ. Khi khám tử thi, bọn giặc không thấy trong anh có một mảnh giấy nào để xác minh họ tên, đơn vị… Nghe câu chuyện kể lại, ngay đêm ấy LAX viết xong bài thơ cho kịp ngày hôm sau lên đường. Đoạn đầu của bài thơ đậm tính tự sự, miêu tả một câu chuyện có thật về người chiến sỹ vô danh đó. Hình tượng thơ vận động từ cụ thể tới khái quát, từ hiện thực tới lãng mạn. Cuối bài thơ, không gian nghệ thuật mở rộng thành một không gian sử thi hoành tráng. Câu chuyện riêng của một người đã thành câu chuyện chung của đất nước. Trong một chừng mực nhất định, có thể gọi đây như là bài thơ “tượng táng”. Nhà thơ đã tượng táng chiến sỹ vô danh đó bằng ngôn ngữ thi ca.

Hôm nay, người chiến sỹ của LAX không còn vô danh nữa. Theo nhà văn Đinh Phong, anh giải phóng quân đó chính là anh Nguyễn Văn Mao, quê ở xã Vĩnh Lộc, huyện Bình Chánh, Tp Hồ Chí Minh, khi ở lại yểm hộ, chặn đường cho đồng đội rút ra khỏi sân bay, rồi hy sinh là Trung đội phó trung đội trinh sát thuộc tiểu đoàn 6 - Bình Tiên, tiểu đoàn từng 3 lần nhận danh hiệu Anh hùng LLVT. Liệt sỹ Nguyễn Văn Mao cũng đã được hoàn thiện hồ sơ để truy tặng danh hiệu Anh hùng. Cả hai - nhân vật trữ tình và thi sỹ, đều đang thành tên đất nước”.

Friday, 3 June 2011

Những vần thơ tá lả

Dân miền Bắc chắc chẳng ai không biết về trò đánh tá lả, nó làm bao nhiêu người ham mê, mất rất nhiều thời gian. Tất nhiên, nó cũng đi vào thơ ca nữa (thơ con cóc thôi):

TẠI SAO ĐAM MÊ:
Thời gian chạy nhanh như chó đuổi
Ngoảnh lại đã mùa thu cuộc đời
Thèm những đam mê thời cháy bỏng
Chỉ còn một cách ngồi chơi

TRỐNG VẮNG:
Thế giới thì sôi động.
Sao xung quanh lặng im ?
Hay lòng ta băng giá ?
Hay bạn bè lãng quên ?

LÝ SỰ:
Đâu phải súng gươm mới tạo anh hùng
Ta vẫn gọi nhau là tứ cường đấy nhé
Đầy bản lĩnh lại trăm mưu ngàn kế
Ta là đối phương nhưng chung một chiến hào

TỰ GIỄU:
Cứ ngỡ mình sánh ngang Tôn Tử
Bốn chàng trai với đức cạn tài nông
Cùng chau mày bài binh bố trận
Để tối về vợ phạt nằm không

VẪN DẤN THÂN: (sưu tầm)
Những lúc say sưa cũng muốn chừa
Muốn chừa, nhưng tính lại hay ưa
Hay ưa, nhưng tính không chừa được
Chừa được, nhưng cũng chẳng muốn chừa.

(BĐ, sáng tác và sưu tầm)

Monday, 18 April 2011

Bài thơ "Thịt chó bảy món"

Khi anh đã chó rồi
Em còn cầy tơ lắm
Lá mơ, thêm bát mắm
Xoá khoảng cách thời gian
Luộc, nhựa mận, lòng, gan
Bát tiết canh nóng hổi
Vài ba chai uống vội
Thấy đất trời ngả nghiêng

CK

Wednesday, 23 March 2011

Những samurai của Việt Nam

Trong những ngày qua, khi nước Nhật gặp phải thảm họa kép động đất - sóng thần - nổ nhà máy điện hạt nhân, chúng ta đã được chứng kiến tình cảm của người VN đối với bạn bè. Người dân buồn bã, thậm chí xấu hổ khi thấy khoản tiền trợ giúp quá ít ỏi mà Chính Phủ đưa ra. Rồi một phong trào quyên góp ủng hộ nhân dân Nhật được phát động khắp cả nước. Trên thế giới mạng tràn ngập những lời chia xẻ đau thương và những lời động viên, khâm phục tinh thần chịu đựng, tính trách nhiệm và tính kỷ luật của người dân Nhật Bản. Những kỹ sư, những người thợ chấp nhận tiếp tục ở lại nơi có dò gỉ phóng xạ để quyết tâm cứu các nhà máy điện hạt nhân được tôn vinh là những samurai thời hiện đại. Tất cả những điều đó đều quá đúng với người Nhật.

Tuy nhiên, một số người lại liên hệ ngược để nói rằng người VN ta hoàn toàn không có những đức tính cao quý ấy. Họ nói cũng chẳng sai. Người VN ta hiện nay quá quen với thái độ chen lấn, tranh cướp, hành động ích kỷ nơi công cộng. Nhưng nếu nhớ lại thời kỳ chiến tranh có thể thấy người VN ta không thiếu các tấm gương hy sinh vì cộng đồng. Đó thực sự là cái thời "ra ngõ gặp anh hùng" vậy. Ngay cả trong những ngày bão lụt khủng khiếp ở miền Trung cũng có rất nhiều tấm gương về những con người cao thượng. Trong đại nạn thì không còn chỗ cho các toan tính nhỏ nhen.

Thế tại sao trong cuộc sống thường ngày ở nước ta lại có hiện tượng "ra ngõ gặp Chí Phèo" ? Câu chuyện em bé 9 tuổi người Nhật không nhận sự ưu ái cho riêng mình mà hy sinh vì sự công bằng làm cả thế giới xúc động và ngưỡng mộ. Nếu ở VN liệu em bé ấy có dám hành động như thế không ? Nếu nhìn thấy những người phân phát hàng cứu trợ tham ô phần nhiều cho gia đình mình, ưu tiên phân phát cho những người thân quen ... thì em bé ấy sẽ cảm thấy suy nghĩ như mình là "dở hơi", chờ đợi đến lượt mình thì chết đói trước khi trở thành người tốt. Người Nhật không tranh cướp vì họ có niềm tin rằng chính quyền sẽ công bằng và làm hết sức mình để cứu người dân.

Tôi muốn kể lại 1 câu chuyện về những samurai của Việt Nam ngày nay: Ai cũng biết cách đây 8 năm, một du khách Hongkong vào VN vô tình mang theo căn bệnh SARS chết người. Bệnh này gây kinh hoàng khi lây rất nhanh theo đường hô hấp qua tiếp xúc và người bị lây nhiễm hầu hết cũng tử vong rất nhanh. 4 bác sĩ và y tá có tiếp xúc với bệnh nhân đã bị lây nhiễm nhanh chóng hôn mê và tử vong sau vài ngày. Bộ Y tế VN và Tổ chức YTTG vào cuộc. Các thông tin được công khai: Đây là căn bệnh rất mới, thế giới không có kinh nghiệm gì, phác đồ ngăn chặn và điều trị được đưa ra  mang tính cấp cứu. Người dân cả Hà Nội sống trong căng thẳng với nguy cơ vô hình.

Viện Y học lâm sàng nhiệt đới là đơn vị được chỉ định làm đầu mối điều trị cho các bệnh nhân có dấu hiệu nhiễm bệnh. Lúc này, nếu có một nhân viên y tế nào của Viện quá lo sợ mà bỏ việc thì cũng là điều dễ hiểu, vì tính mạng cao hơn một suất việc làm. Nhưng trách nhiệm xã hội đang trên vai họ. Họ không làm việc thì xã hội trông chờ ai ? Sự thật là không có một nhân viên nào bỏ nhiệm sở. Qua câu chuyện này ta có thể thấy rõ người VN có tinh thần cao thế nào khi trách nhiệm thực sự đặt lên vai họ.

Vấn đề là có mấy khi chúng ta được gánh vác trách nhiệm :-))
Lúc bình thường thì các đồng chí quyền cao chức trọng và con cháu các đồng chí ấy nai lưng gánh hết các "trách nhiệm" rồi còn đâu. Trách gì mà người dân thấp cổ bé họng chẳng vô trách nhiệm.

Saturday, 19 February 2011

Không được phép tạo ra một linh vật lai căng

.
Người VN, dù có tín ngưỡng hay không, thì ai cũng công nhận rằng Rùa Hồ Gươm là biểu tượng linh thiêng của quốc gia. Vì thế mà dân ta tôn kính gọi là Cụ Rùa. Cụ Rùa Hồ Gươm là biểu tượng của ý chí độc lập tự cường của dân tộc. Vua Lê được Trời ban gươm báu để đánh giặc còn có ý nghĩa là Trời phật luôn che chở dân tộc ta trong mọi lúc gian nguy. Khi Đất nước thái bình thì Trời đòi lại gươm báu, vì gươm giáo chỉ được phép dùng để chống giặc ngoại xâm, không bao giờ được phép dùng để đàn áp nhân dân. Câu chuyện đòi gươm báu vì thế mà mang ý nghĩa nhân văn cao cả.
Hàng trăm người dân vây quanh Hồ Gươm để chiêm ngưỡng Cụ Rùa
Những ngày này sức khỏe của Cụ không tốt làm cả nước lo lắng. Trong khi các nhà khoa học sốt sắng đưa ra các biện pháp chữa trị cho Cụ thì các quan chức lại lo sợ trách nhiệm mà lừng chừng chẳng dám quyết. Tội cho Cụ quá.
Cụ Rùa với vết thương đầy mình như muốn trèo lên bờ
Một trong những nghi phạm làm tổn thương Cụ Rùa chính là bè lũ rùa tai đỏ có nguồn gốc từ Nước Lạ mà một số người vô ý thức đã thả xuống Hồ Gươm. Giờ thấy Cụ tuổi già sức yếu thì một vài người lại nghĩ tới chuyện ghép đôi cho Cụ để rùa thiêng "người nối dõi" - một tình cảm rất Á đông. Nghĩ thế thì cũng phải, nhưng nếu tìm bạn đời cho Cụ thì chỉ nên nghĩ tới rùa Đồng Mô. Đừng bao giờ nên nghĩ tới ghép đôi với rùa Nước Lạ. Vì sao ư ? Vì Cụ Rùa Hồ Gươm là linh vật thiêng liêng đối với người VN chúng ta. Nếu cho ghép đôi và thả con lai của Cụ vào Hồ Gươm thì dân Việt ta sẽ cảm thấy xúc phạm lắm. Đó sẽ chỉ là một con rùa lai chứ chẳng bao giờ có thể là Rùa thiêng trong tâm linh của người Việt.

Một điều nữa là câu hỏi: Tại sao môi trường Hồ Gươm đã quá ô nhiễm bao nhiêu năm nay mà chính quyền thành phố vẫn không có biện pháp cải tạo ? Thứ nhất, như đã nói, là họ vô cảm và sợ trách nhiệm. Thứ hai là họ đặt ra quá nhiều mục tiêu. Trong khi muốn cải thiện môi trường nước Hồ Gươm thì lại muốn giữ nguyên vẹn cái màu xanh đặc trưng của nước hồ. Cái màu xanh ấy là do một số loại tảo tạo ra. Có khó khăn gì trong việc giữ lại khoảng 100 m3 nước hồ để nhân giống tảo có màu xanh ấy. Mà cái màu xanh ấy liệu có quan trọng bằng một hồ nước trong lành, xứng đáng là nơi gửi gắm hồn thiêng của dân tộc.

Cụ Rùa, cũng như mọi vĩ nhân khác, đã sinh ra thì rồi sẽ có ngày Cụ từ giã cõi trần để về giời. Cái quan trọng là phải chăm lo cho sức khỏe cụ lúc còn sống. Một mai nếu cụ từ biệt chúng ta, thì đã có Rùa Đồng Mô kế tục ngôi vị đặc biệt của Cụ. Mà Hồ Gươm, nếu sau này không còn Cụ Rùa, thì hình ảnh của Cụ cũng mãi mãi sống trong tâm linh người Việt, như hình ảnh của Thánh Gióng, Sơn Tinh, Lạc Long quân, Chử Đồng Tử ... Không bao giờ, không bao giờ chúng ta cần một con rùa lai ngự trị ở Hồ Gươm.

Thursday, 17 February 2011

Một người trung hoa tàn tật

Năm 2005 tôi có dịp đi du lịch Nam Ninh, Quảng Châu, Thâm Quyến (Trung quốc) kết hợp với dự hội chợ về thiết bị y tế. Chuyến đi để lại trong tôi ấn tượng, tuy còn rất sơ sài, về một nước TQ đang trên đà phát triển. Các thành phố Nam Ninh đã sầm uất gần như Hà Nội, Quảng Châu thì hiện đại hơn HN, còn Thâm Quyến thì khỏi nói - chẳng kém cạnh gì so với Budapest về nức độ hiện đại, tuy về khía cạnh cổ kính thì kém xa. Thật kỳ diệu khi được biết trước đó 27 năm Thâm Quyến vẫn còn là một làng chài nghèo bên cạnh Hongkong.

Người dân vùng Nam TQ (chủ yếu là người dân tộc Choang) trông vẻ ngoài và vóc dáng cũng không khác nhiều so với người VN mình. Ở họ luôn thấy toát lên sự miệt mài lao động và nhẫn nại, chịu đựng. Điều lạ là tại các điểm mà đoàn du lịch đến thì luôn có các nhân viên thạo tiếng Việt phục vụ. Tôi nghĩ có lẽ họ là những người Hoa từng sinh sống ở VN. Nhưng không hẳn vậy. Cậu phiên dịch cho đoàn chúng tôi cho biết anh ta đã bắt đầu học tiếng Việt ở Quảng Châu, sau đó chỉ sang học nâng cao tiếng Việt ở ĐH Quốc gia Hà Nội trong 2 năm. Tôi lại gặp một cô bé phiên dịch cho đoàn khác cũng vậy. Thì ra là ở tỉnh Quảng Đông họ rất có ý thức làm ăn buôn bán với VN, vì thế mà có một số người đã chọn học tiếng Việt như một nghề để kiếm sống. Đến đây tôi chợt thấy phân vân: VN mình có ông hàng xóm bất đắc dĩ TQ, chẳng tránh đi được, thế thì dân mình cũng phải có rất nhiều người giỏi tiếng TQ để có thể hiểu họ và làm ăn sòng phẳng được với họ. Hiểu họ để luôn cảnh giác, tránh được những ngón đòn thâm hiểm của họ.

Tại Quảng Châu, đoàn du lịch chúng tôi được đưa đến thăm khu công viên Thế giới thu nhỏ, nơi có mô hình thu nhỏ của các công trình kiến trúc điển hình khắp thế giới như tháp Effen có kích thước bắng 1/3 công trình thật. Sau khi ra khỏi công viên, dừng chân ăn cái kem cho đỡ khát, bất chợt tôi thấy 2 vợ chồng một người tàn tật. Anh chồng cũng chạc ngoài 50, cụt cả 2 chân ngồi trên xe đẩy. Chị vợ đẩy xe cho chồng. Trông họ rất nhẹ nhàng và nghiêm cẩn chứ không xin xấn xổ hay nì nèo khách qua đường. Thấy chạnh lòng tôi rút ít tiền lẻ (cũng chỉ độ 20 nghìn nếu qui ra tiền VN) và đi tới chỗ họ. Khi còn cách khoảng 2m trong tôi chợt vụt lên 1 ý nghĩ: Người đàn ông này trên 50, nghĩa là khi xảy ra cuộc chiến 1979 rất có thế anh ta từng là người lính sang đánh phá và tàn sát dân ta ở vùng biên giới. Tôi thoáng cảm thấy ghê tởm và căm thù. Rồi tôi tự chấn an: nhỡ mình nhầm thì sao. Vả lại nếu quả đúng là như thế thì anh ta cũng chỉ là nạn nhân của chính quyền Cheng Hao Ping và anh ta cũng đã phải trả giá bằng đôi chân của mình. Tình đồng loại lại thắng trong tôi. Tôi tiến tới gần, bằng cả 2 tay tôi cúi người đưa tiền cho người đàn ông tàn tật. Hai vợ chồng họ khiêm nhường chắp tay liên tục cảm ơn. Tôi chỉ nói khẽ: "Wê Nản", rồi nhanh chóng trở về chỗ các bạn cùng đoàn.


Wednesday, 12 January 2011

Lập nghiệp và làm giầu phải bắt đầu bằng lao động

Cách đây vài hôm, anh bạn thân thiết của tôi từ thời để chỏm gọi điện báo sự việc buồn: Thằng con trai 26 tuổi của anh bị dụ lao vào kinh doanh thua lỗ đã mắc nợ tới hơn 3 tỷ đồng, bị thúc nợ quá đã phải thú thật cầu cứu bố mẹ. Chẳng còn cách nào khác, vợ chồng anh đành phải quyết định bán đi ngôi nhà bé xíu, dựng trên mảnh đất có 30 m2 để trả nợ hộ con. Thế là công sức cả đời chăm chỉ, tằn tiện của hai vợ chồng đã bị ông con trai tiêu tan gần hết.

Hỏi kỹ thì biết câu chuyện kinh doanh của cậu con phá gia chi tử là thế này: Sau khi lấy vợ, có chút vốn cha mẹ 2 bên cho, cậu quyết định ngay lập tức trở thành ông chủ. Dù đã được lo cho chỗ làm tốt tại cơ quan nhà nước, nhưng cậu vẫn được "bạn bè" rủ rê góp vốn mở nhà hàng với oai danh là một "thành viên hội đồng quản trị". Cậu biết đâu với vốn kiến thức ít ỏi và kinh nghiệm thương trường gần như bằng 0, cậu chỉ là con mồi cho họ moi tiền mà không kiểm soát nổi. Khi cậu đã say "kinh doanh" thì lại được rủ rê lao vào một phi vụ buôn ô tô. Không có tiền ư ? Thì đây đã có người cho vay mà chẳng cần có tài sản thế chấp. Ngon như bánh vẽ. Cậu vay tiền hùn vốn đánh quả. Kết cục là tiền mất tiêu mà chẳng có hàng nào về. Đã vay là phải trả, bây giờ thì các chủ nợ quyết liệt thúc nợ, chậm trả ngày nào chịu lãi cắt cổ ngày ấy. Còn may là thằng bé đã không cùng đường tính quẩn mà về cầu cứu bố mẹ. Vợ chồng bạn tôi như chết đứng. Đứa con trai vồn hiền lành, ngoan ngoãn, nào ngờ lại gây ra thảm họa như thế cho gia đình.

Câu chuyện nêu trên để lại nhiều bài học cho các bạn trẻ muốn làm giầu nhanh chóng.

Thứ nhất là lập nghiệp mới là quan trọng, trước khi nghĩ đến làm giầu. Lập nghiệp là tìm được cho mình một chỗ đứng ổn định trên thương trường, lại có triển vọng sẽ ngày càng phát triển. Có một chỗ đứng vững chắc là cơ sở để có thể phát triển kinh doanh với đôi chút rủi ro, vì ít ra mình cũng đang làm ra tiền. Thêm nữa, có độc lập đứng được trên thương trường, dù là còn bé nhỏ, bạn cũng sẽ thu về được rất nhiều kinh nghiệm thực tế. Bạn cũng biết quý trọng đồng tiền hơn khi tự mình phải kiếm tiền trang trải cuộc sống và duy trì doanh nghiệp. Từ đó bạn sẽ biết tôn trọng hơn bạn hàng và khách hàng của mình. Khi đã có kiến thức và kinh nghiệm thương trường, việc kinh doanh dường như không quá khó nữa. Lúc đó kiến thức, kinh nghiệm và uy tín của bạn sẽ chuyển biến thành lợi nhuận.

Điểm thứ hai, đó là tư duy. Rõ ràng nếu có cái gì đó mang lại lợi nhuận 1 cách quá dễ dàng thì cần phải biết nghi ngờ. Bài học này không mới khi rất nhiều người bị lừa bởi những người huy động vốn với lãi suất cao. Lúc đầu những người đứng ra huy động làm ra vẻ rất thành đạt và trả lãi đúng hạn. Khi các con mồi đã say, đi vay thêm người khác để cho vay ngày càng nhiều nhằm đứng giữa hưởng chênh lệch. lúc đó chính là lúc đổ bể và mất trắng. Trường hợp nêu trong bài này chính là việc góp vốn dễ dãi, lại được chính những người rủ góp vốn bày cho cách vay vốn không cần thế chấp. Dấu hiệu lừa đảo thật rõ ràng khi trên đời chẳng ai cho một thanh niên mới lớn vay không thế chấp hàng tỷ đồng.

Điểm thứ thứ ba chính là quan điểm về làm giầu. Làm giầu không phải là đi cướp của thiên hạ. Làm giầu là bằng lao động, kiến thức và tài năng của mình để tạo ra một doanh nghiệp cung cấp hàng hóa, dịch vụ với chất lượng và giá cả cạnh tranh được trên thương trường để phục vụ xã hội. Lợi nhuận chính là xã hội trả công cho ta.

Điểm thứ tư là khi đã thua phải biết chấp nhận thua, rồi sẽ tĩnh tâm rút kinh nghiệp và làm lại từ đầu, chứ nếu say đòn, không biết điểm dừng thì sẽ thua rất đậm. Cũng may mà bạn tôi chỉ mới mất tiền chứ chưa mất con.

Wednesday, 29 December 2010

Vô sinh ở Việt Nam tăng báo động

- Tiến sĩ Nguyễn Viết Tiến, Thứ trưởng Bộ Y tế, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản TW cho biết, tỉ lệ vô sinh ở Việt Nam đáng báo động là 8% dân số.

Theo tiến sĩ Tiến, nguyên nhân của tình trạng vô sinh ngày càng gia tăng ở Việt Nam phần nhiều do ô nhiễm môi trường, chất độc hại trong thức ăn, lối sống không lành mạnh như: quan hệ tình dục bừa bãi, lạm dụng các chất kích thích, kết hôn quá muộn.

Trong buổi hội thảo những vướng mắc trong điều trị vô sinh mới được tổ chức gần đây, ông Tiến nói rõ, để chữa vô sinh, điều cần nhất là phải đồng vợ, thuận chồng, và cả hai cùng phải kiên trì, vì thời gian điều trị có khi kéo dài nhiều năm.

(Đọc toàn bài tại đây)

Sunday, 12 December 2010

Đừng nên bắt chước người Thái

Năm 1990 tôi được cử đi dự một khóa tấp huấn ở Thái lan. Đó cũng là lần đầu tiên tôi lại được xuất ngoại kể từ khi tốt nghiệp ĐH năm 1981. Cái sướng là coi đó như một chuyến du lịch để mở mang tầm mắt. Ngày đó VN mình vẫn còn quá lạc hậu. Đất nước mới thoát ra khỏi những năm tháng trường kỳ làm không đủ ăn. Sang đến Bankok, tôi lại được chứng kiến thành phố sáng ánh đèn lung linh suốt đêm, những đường phố chật cứng ô tô, những supermarket cao vút tràn ngập hàng hóa để hồi tưởng lại những ngày còn sống ở châu Âu.

Đến với Thái lan, tôi thích thú ngắm những ngôi chùa vàng rực rỡ và vô cùng ấn tượng với cách chắp tay chào rất khiêm nhường của người Thái. Tôi học ngay cách chào này và đến bây giờ vẫn thấy nó vô cùng tự nhiên và là cách chào đẹp nhất thế giới. Một điều lạ lùng tôi nhận thấy là ở Thailand người ta treo quá nhiều ảnh của Đức Vua. Sở dĩ thấy lạ, vì ở các nước XHCN ngày xưa cũng đã có thời mà chủ nghĩa sùng bái cá nhân lên tới cao trào, nước nào cũng có một ''lãnh tụ vĩ đại''.

Tìm hiểu về xã hội Thailand, tôi mới biết Đức Vua và Hoàng gia Thái thường không tham gia chính trị, không cai trị đất nước mà chỉ mang ý nghĩa là biểu tượng của dân tộc. Đức Vua là mẫu mực về con người và lối sống (người Thái thường tự hào v/v ngài giỏi nhiều ngoại ngữ và có tài sáng tác âm nhạc), và Ngài thường chủ trì những dự án phúc lợi xã hội. Đức vua rất yêu nhân dân và nhân dân Thái cũng rất kính yêu Ngài. Đó là chuyện của người Thái. Riêng tôi trộm nghĩ, nếu một người ở trong cuộc sống cung đình sung sướng, chẳng phải lo toan cơm áo gao tiền gì cả, thì chắc ai cũng không quá khó để trở thành người tốt và yêu nhân dân.

Nhưng, tình yêu là chuyện riêng tư, không nên phô trương ra bên ngoài. Năm 2000 tôi lại có dịp được đi Ctác sang Thái. Năm ấy, trong 1 buổi dạ tiệc anh bạn người Thái khoe rằng Đức Vua Thailand đã trị vì được 60 năm (đến nay đã là 70 năm) thì một đồng nghiệp người Hàn Quốc bình luận cụt lủn: "Chắc là con ông ta sẽ lập kỷ lục về thời gian trị vì ngắn nhất''.

Quay lại chuyện bóng đá, tôi lại nhớ tới lần SEAGAME 22 được tổ chức tại VN. Năm ấy VN nổi như cồn với lứa cầu thủ trẻ tài năng, mà điển hình là Văn Quyến, Hữu Thắng, Quốc Vượng, Tài Em ... Trong trận chung kết đội U23 Thái đã thắng U23 Việt Nam 2-1 bằng bàn thắng trong hiệp phụ. Vốn không phải là fan cuồng của bất cứ môn gì, tôi thầm mến mộ tài năng và bản lĩnh của các cầu thủ trẻ Thái. Tuy vậy, khi thấy họ ăn mừng bằng cách trương ảnh Đức Vua Thái lên giữa sân vận động Mỹ Đình thì tôi lại thấy gai người, thấy vô cùng phản cảm, vì đây là đất Việt Nam. "Sông núi nước Nam vua Nam ở'', chẳng lẽ các quan chức bóng đá Thái không hiểu. Nếu hiểu thì tại sao họ lại cho phép các cầu thủ Thái làm điều đó. Thứ hai nữa, thể thao là thể thao, không phải là chính trị. Khi chiến thắng thì tôn vinh lãnh tụ, còn khi thất bại thì sao ?

Gần đây, các cổ động viên VN cũng bắt chước, mang ảnh Cụ Hồ ra sân vận động. Theo tôi đây cũng là việc cần suy nghĩ xem "Nên hay không nên ?''. Hãy để thể thao là ngày hội đoàn kết giữa các dân tộc.

Saturday, 13 November 2010

Một “học giả” Trung Quốc ngang nhiên hăm dọa dân tộc Việt Nam tại Sài Gòn.

Lời dẫn,

Tại Hội thảo về Biển Đông được tổ chức tại Sài Gòn (11/11/2010), phóng viên Tuần Việt Nam Huỳnh Phan có phỏng vấn Tiến sĩ Vương Hàn Lĩnh đến từ Viện Luật pháp Quốc tế, thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc (Bắc Kinh). Ông Tiến sỹ này đã ngang nhiên hăm dọa dân tộc Việt Nam. Đây là lời bình của tôi sau khi đọc bài phỏng vấn này, nhất là trên Blog Nguyễn Xuân Diện anh Hai Xe Ôm đã đề nghị trục xuất ngay ông này ra khỏi Việt Nam.


Không nên trục xuất "TS Vương Hàn Lĩnh"

ra khỏi Việt Nam

Ông “học giả” Vương Hàn Lĩnh này thật ra chỉ là một thứ sản phẩm hiện đại (và rẻ tiền) của nền lý luận tuyên giáo Trung Quốc. Các ông quan văn người Tàu thời hiện đại này đã phải qua nhiều thế hệ, nhiều năm, từ 1949 đến hôm nay, học tập, ngậm nhắm bài học vỡ lòng của chủ nghĩa bành trướng. Ta biết học thuyết “Chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung quốc” sau thời Đặng Tiểu Bình chỉ còn cái đuôi màu vàng Trung Quốc nước lớn. Khi Vương Hàn Lĩnh đã mạnh miệng tuyên bố:

- “Nên nhớ rằng cho đến năm 1885, Việt Nam vẫn là thuộc quốc của Trung Quốc” ,

ông ta đã hé mở cho người Việt chúng ta biết não trạng thật sự của cái gọi là “màu sắc Trung Quốc”.

Lời tự thú này cũng là lời tự cáo giác hùng hồn về chủ nghĩa đại Hán thời nay, một thứ chủ nghĩa thực dân mới không hơn không kém. Đức Quốc xã Nazi, tác giả tội ác diệt chủng tại Châu Âu thời thế giới chiến tranh thứ II (1939-1945) cũng bắt đầu bằng cách suy nghĩ như vậy. Trước khi gây chiến, Hitler đã thản nhiên tuyên bố Ba Lan, Tiệp Khắc, một phẩn lãnh thổ Pháp, Bỉ là lãnh thổ cũ của mình…

Nay Trung Quốc có pha thêm chút Á đông kiểu Tần Thủy Hoàng thâm sâu, độc địa bội phần. Vị “tiến sỹ học giả” người Trung Quốc của chúng ta còn không tiếc lời trực tiếp hăm dọa dân tộc chúng ta một cách vô cùng ngang ngược:

- “Tôi muốn nhắc lại nếu không chọn cách giải quyết như tôi vừa nêu, các anh sẽ phải hứng chịu các xung đột bằng vũ lực, hoặc thậm chí chiến tranh. Điều này không hề tốt cho tương lai”.

Nhà “học giả” này có lẽ chưa đọc trang lịch sử chân thật nào về mối tương quan Việt Trung trong quá khứ, ngay cả mới đây năm 1979. Ông ta chỉ học tập bài học bá quyền, những suy diễn méo mó về lịch sử của chính quyền toàn trị Trung Hoa hiện đại ngày đêm thêu dệt, bắt đầu bằng chính lãnh tụ Mao Trạch Đông. Tôi có nhiều tiếp xúc với giới sinh viên trẻ Trung Quốc sang Châu Âu du học. Số đông họ là như vậy. Họ nào biết đến những sự kiện lịch sử, những thất bại, những bài học cay đắng, nhục nhã mà chính dân tộc Hán phải lĩnh hội khi cố tình gây ra xung đột với Việt Nam, buộc Việt Nam phải tự vệ cứu nước.

Cứ nghe những lời tuyên bố gần đây của các đại diện ngoại giao Trung Quốc thì rõ. Họ được đào tạo từ một lò như vậy.

Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Trung Quốc tại Việt Nam Tôn Quốc Tường (7 tháng Giêng 2010 tại Hà Nội) đã thách thức cả dân tộc Việt :

- “Hợp tác (với Trung Quốc) sẽ phát triển, (Việt Nam) đấu tranh sẽ thất bại”.

Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì (ngày 25 tháng bảy 2010 tại Hà Nội sau khi nghe lời phát biểu có lý có tình của ngoại trưởng Hilary Clinton về Biển Đông) đã thốt lên theo phản xạ giữa nghị trường:

- “Các anh là nước nhỏ, Trung Quốc là nước lớn”.

Thú thật, cả đời tôi chưa bao giờ nghe được những lời lẽ ngoại giao trịch thượng, ngạo mạn và ngang ngược như vậy! Sống trong thế kỷ 21 mà nghe họ tôi có cảm tưởng đang ở thời Trung cỗ tại Châu Âu hay thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu: Cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, lấy thịt đè người… Vậy mà Trung Quốc ngày nay, quá say sưa với những thành quả kinh tế, muốn trở thành siêu cường toàn cầu !

Theo tôi, không nên trục xuất ông Vương Hàn Lĩnh ra khỏi Việt Nam làm gì cho rắc rối ngoại giao với “nước lạ”. Ta nên để vị “học giả” Trung Quốc này đến tham gia hội thảo và phát biểu thoải mái. Nếu ông ta tiếp tục những luận điệu trên thì đây chính là những lời tự cáo giác về chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc, giúp cho các nhà học giả quốc tế trong đó có Việt hiểu thêm về lập trường này. Và cũng chính những lời tuyên bố hùng hồn ngây ngô này sẽ đem lại vài cái mỉm cười ý nhị lý thú cho các bậc thức giả quan tâm đến Biển Đông Nam Á …

TP Hồ Chí Minh ngày 11/11/2010

Nguyễn Đăng Hưng
Giáo sư Danh dự Thực thụ Đại học Liège, Bỉ


Tôi muốn trích dẫn câu nói của Đức thánh Trần trong bài Hịch tướng sĩ:
"Uốn lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình, đem thân dê chó đòi bắt nạt tể phụ"

Xin cảm ơn Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng.

Wednesday, 25 August 2010

Nhân sự kiện NBC, nhớ chuyện thời bao cấp

"Thời cả nước còn đói khổ, có gia đình ở nông thôn khá đông con. Trong nhà có cậu con cả học hành khá thông minh, là niềm hy vọng để gia đình và giòng họ mở mày mở mặt với làng xóm. Thế là cha mẹ cậu dồn tất cả lực vào để nuôi cậu đèn sách. Những ngày giáp hạt, các em cậu phải nhịn đói hoặc ăn bất cứ rau củ gì đào được để qua ngày, nhưng riêng với cậu thì cha mẹ không cho phép đói. Cậu bé cũng ngoan và học hành chăm chỉ. Cậu học hết phổ thông, hết đại học rồi đi làm công chức trên tỉnh.

Đến các em cậu thì bố mẹ hết lực rồi, chẳng đứa nào được học lên nổi cấp 3, cứ bỏ ngang mà làm ruộng hết. Cậu thứ hai từ bé đã lầm lũi làm việc phụ giúp cha mẹ. Lớn lên cậu học nghề mộc và cuối cùng cậu cũng mở được xưởng mộc tại nhà. Cậu kiếm được tiền phụng dưỡng cha mẹ và lo cho các em lần lượt lấy vợ lấy chồng.

Nhưng đối với cha mẹ cậu thì ông anh cả mới là niềm tự hào. Thỉnh thoảng về làng, ông mặc sơ mi trắng, quần tây là li thẳng tắp thì cha mẹ hãnh diện lắm. Ở nhà có việc gì cha mẹ cũng bảo để hỏi ý kiến anh cả. Đám cưới các em thì anh cả cũng thay mặt cả bố mẹ mà phát biểu trước quan viên hai họ. Cậu hai thì cứ lầm lũi làm việc như nghĩa vụ của cậu."

Câu chuyện trên tôi được đọc trên báo chí VN thời kỳ bắt đầu đổi mới. Cũng là để suy ngẫm về việc Chính phủ nhiệt thành tung hô thành tựu của các tài năng gốc Việt mà xao lãng việc trọng dụng đối với những trí thức đang làm việc ngày đêm tại chính quê nhà.


Monday, 23 August 2010

Thầy thuốc của nhân dân

Tôi kể chuyện của mình cho những ai đã từng bị căn bệnh dị ứng hành hạ. Người ta thường bảo "ngứa ghẻ, hờn ghen", nhưng ngứa ghẻ chắc còn thua xa ngứa do dị ứng. Từ năm 1984 tôi bỗng dưng bị dị ứng mà không rõ nguyên nhân. Triệu chứng của những lần đầu tiên là xuất hiện các mảng mày đay (các mảng mẩn đỏ và ngứa) lớn trên toàn thân. Ban đầu khoảng 6 tháng tái phát 1 lần. Về sau bệnh của tôi cứ ngày càng nặng hơn, tần suất mắc cũng dày hơn. Lúc đỉnh điểm là vào những năm 1986 -1989, khi đó cứ khoảng 2 tháng tôi bị mắc 1 lần, mỗi lần mắc kéo dài khoảng 10 ngày. Đỉnh điểm của mỗi lần mắc là lúc toàn thân là các mảng mày đay lớn, mẩn đỏ như con tôm luộc, ngứa không thể chịu đựng nổi. Dị ứng ăn vào toàn bộ các nội tạng, nên lòng dạ nôn nao, đau bụng và tiêu chảy nhẹ. Phổi cũng bị dị ứng gây ho. Hai con mắt thì đỏ lừ như người mắc đau mắt đỏ.

Khi ấy đang là nhân viên của một bệnh viện lớn, nên tôi luôn được các bác sĩ trong bệnh viện nhiệt tình điều trị: chữa bệnh nhiều lần tại khoa Dị ứng miễn dịch lâm sàng, tại khoa Y học cổ truyền dân tộc, tiêm vitamin C liều cao ... nhưng bệnh không hề thuyên giảm mà cứ đúng 10 ngày thì tự khỏi. Đôi khi tôi tiêu cực nghĩ chắc số mình không sống lâu.

Năm 1996, khi đang làm việc tại Cty bất động sản TÔGI, một lần tôi phải đi vào Nghệ An để bảo vệ dự án xây dụng Khách sạn TÔGI Cửa Lò. Trước ngày đi tôi đã có những triệu chứng đầu tiên của một đợt dị ứng. Nhưng do công việc cần thiết tôi vẫn lên đường vào Nghệ An. Có lẽ do đi đường nên các triệu chứng phát triển nhanh hơn. Buổi tối hôm ấy tôi bị dị ứng đến đỉnh điểm, nghĩa là toàn thân và 2 con mắt đỏ rực, người ngợm nôn nao. Sáng hôm sau phải bảo vệ dự án rồi, làm thế nào bây giờ ? Tôi yêu cầu lái xe đưa đến Bệnh viện Việt Nam - Balan. Bác sĩ trực hôm ấy là một người đàn ông trông bé nhỏ, hiền lành và hơi quê. Ông khám xét, hỏi han kỹ lưỡng về bệnh sử và các phương pháp mà tôi đã được điều trị. Sau đó ông kê một đơn thuốc gồm nhiều thứ thuốc phải uống và tiêm ngay lập tức. Ra ngoài hiệu thuốc của Bênh viện mua thuốc hết có 12.900 đồng. Nhìn thấy quá nhiều thứ phải uống và tiêm, tôi hơi lo và bảo cậu lái xe vào cùng để "nhỡ có mệnh hệ gì". Trở lại phòng khám, ông bác sĩ trực tiếp tiêm cho tôi rồi lại đưa thuốc và rót nước yêu cầu tôi uống ngay trước mặt ông. Xong việc mà thấy chẳng làm sao, cảm động trước sự tận tình của vị thầy thuốc, theo thói quen của xã hội, tôi đưa 50.000 đồng biếu. Trong phòng khám không có bệnh nhân nào khác, nhưng ông vẫn quyết không nhận. Sợ ông cho là tiêu cực, tôi nói: "Anh khám cho em xong rồi, em chỉ bày tỏ lòng biết ơn thôi". Ông vẫn không nhận. Tôi nài nỉ, mãi sau ông bảo thế thì đưa cô y tá.

Lạ lùng thay, chỉ sau 2 tiếng đồng hồ, căn bệnh dị ứng của tôi hoàn toàn biến mất. Và từ đó tới nay tôi khỏi hẳn bệnh. Tôi vẫn giữ đơn thuốc đó, xin post lên đây để các bạn tham khảo.

Mãi tới năm 2004, tình cờ gặp một người công tác tại Bệnh viện VN-Balan, tôi kể lại câu chuyện và đưa đơn thuốc ấy ra hỏi. Người này sau khi nhìn đơn thuốc nói: "Anh gặp may quá đấy. Người chữa cho anh chính là Bác sĩ Thắng thầy thuốc nhân dân".

Bình Đỗ